Page 309 - nguoi anh hung chan dat
P. 309

310                         T rú c  Phương




           -  Được vậy thì  quả  là bà xã tui tuyệt nhất  trên  đời!

           Sáng lại,  Bảy ra  đồng,  còn vợ  Bảy thì  cầm  miếng giấy có  ghi  địa chỉ
     của bà  Sư trong tay lội ra đường lớn,  đón xe  ôm  đi Cao  Lãnh  sau khi ghé
     qua nhà  cho  con  gái  hay.
           -  Mẹ đi  đâu?

           - Đi thăm bạn của ba con thời ông còn làm chăn trâu trên ruộng.  Bà
     ấy đã buồn quá mà thành bà Sư rồi. Thương lắm con ạ.  Cũng phận đàn bà
     với  nhau:  Mẹ thì  được,  còn  người  ta thì  mất.  Mẹ đi,  chiều mẹ về.
           -  Mẹ  cầm  thêm  ít tiền  mua quà  cho  dì  ấy.

           -  Mẹ  còn  đây,  đủ  rồi.
           -  Dạ.  Mẹ  đi  đường  cẩn  thận.  Mẹ về sớm,  con  mong.
           Một cuộc gặp mặt thật thình lình khiến bà Sư không khỏi ngỡ ngàng.
           -  Chị,  xin  lỗi,  chị là...?
           - Tôi là vợ của anh Bảy Đầu Giồ... Anh ấy đi tìm thăm chị mà không
     gặp.  Hiện  anh  đang  lo  làm  đất,  lên  bao  miếng  ruộng  cha  mẹ  cho  tuốt
     trong kinh,  nên không đi thăm chị được.  Chị  đỡ chưa.  Có chút quà mong
     chị  nhận  cho  anh  Bảy vui.  Nghe  nói  ngày trước,  khi  còn  chiến  tranh,  chị
     hay ghé  thăm  ông bà  già.  Thật biết  ơn  chị.
           -  Có  gì  đâu,  chòm  xóm  láng  giềng  mà.  Nhà  hai  bác  ngày trước  hay
     bị chính  quyên  cũ làm khó,  ghé thăm  cho hai ông bà già vui.  Quà cáp chi
     cho  tốn  vầy hả  chị.

           -  Có  gì  đâu  chị,  chỉ  chút  ít  gọi  là.  Nghe  nói  đời  chị  buồn...  Xin  lỗi,
     tôi  nghe  anh  Bảy kể lại,  thấy thương  chị.

          -  Có  lẽ kiếp  trước  căn quả đã đành  nên kiếp  nẩy tôi  phải  nhận.  Bây
     giờ  sớm  chiểu  tụng  kinh  niệm  Phật,  hái  thuốc  Nam  trị  bệnh  cho  người,
     tôi  thấy  duyên  lành  đã  đến  chị  à.  Hãy  tìm  sự  thanh  tịnh  trong  cõi  ta  bà
     bằng  đến  với  Phật  và  gieo  mẩm  hạnh  lành  cho  chúng  sinh.  Tôi  thấy  lời
     Phật  dạy đang linh  diệu  từng ngày với  tôi.  Chị  cho  tôi nhắn lời  thăm  anh
     Bảy.  Hồi  nào  khỏe,  tôi  sẽ  tới  nhà  mới  trong  xóm  Kinh  của  anh  chị  để
    thăm.  Cảm  ơn  thịnh  tình  của  anh  chị.  Cẩu  chúc  cho  anh  chị và  các  cháu
    vạn  an, vạn  phúc.
           Họ  chia  tay  nhau.  Bà  Sư  cứ  đứng  nhìn  theo  mãi  bóng  dáng  người
    đàn bà  mới  quen  lần  đẩu mà  thương  đến  rưng nước  mắt.
   304   305   306   307   308   309   310   311   312   313   314