Page 29 - nguoi anh hung chan dat
P. 29

30                          T rú c Phương





           thằng vô  dụng.  Anh  chàng bèn trổ  tài bắt cá, bắt lươn,  bắt lịch cho  cả đại
           đội  ăn.  Nước  đẩy thì  cắm  câu,  nhấp  cá lóc  đồng,  nước  kiệt  thì bắt  cá cạn
           trên  đổng,  mò  cá  dưới  sông,  thụt  lịch  trên  bãi  cạn.  Cứ  mỗi  bận  mang  cả
           thùng  cá  lươn,  tôm  tép,  lịch  đủ loại,  đơn vị  ăn  cả  ngày,  còn  để  dành  cho
           cả hôm  sau,  đơn vị  khoái thằng nhỏ  quá trời.  Khoái  nhất lại chính là ông
           già  sồn  sồn  làm  anh  nuôi  đơn vị,  hôm  rồi  cứ  “chơi”  thằng  nhỏ.
                 -  Không  ngờ  thằng  tửng  con  mẩy tài  thật.  Mầy  chịu  làm  rể tao  thì
           cứ  kêu  tao  bằng ba vợ,  tao  gả con  gái  lớn  tao  cho  mầy.  Nhất  gái  hơn  hai.
           Con  gái tao  lớn  hơn  mầy hai tuổi.  Theo  ông bà mình thì lấy nhau  sẽ phát
           tài,  tửng  ạ.

                 Rỗi  cán  bộ,  chiến  sĩ  trong  trung  đội,  đại  đội  báo  cáo  ban  chỉ  huy
           xin  ý  kiến  thu  nhận  thằng  lính  nhỏ  vào  đơn  vị  nhưng  vẫn  bị  chối  từ.
           Vẫn  chưa  nản  chí.  Bảy  quyết  tâm  phục  vụ  đơn  vị  hết  tháng  nẩy  qua  đến
           tháng  khác,  mấy  anh  lớn  sai  việc  chi  cũng  làm,  không  nể  hà,  không  câu
           nệ,  chuyện  khó  gì  cũng  nhất  định  phải  làm  cho  xong.  Vậy  rồi,  mưa  dầm
           thấm  lâu,  đến  lượt  Ban  chỉ  huy  không  cưỡng  lại  được  sự  hấp  dẫn,  tâm
           tính  đáng  quý  mến  của  thằng  lính  con,  đành  phải  nhất  trí  nhận  nó  vào
           đơn vị như một trường hợp  đặc cách ngoại lệ.  Thằng nhỏ vui bất biết trời
           đất cho  đến  suốt tuần.
                 -  Đồng chí theo  Cách mạng với động cơ gì? Sao không đi lính Quốc
           Gia  hoặc  theo  Hòa  Hảo  mà lại theo  Việt Minh?

                 -  Vì Việt Minh thương dân.  Lính Quốc Gia, lính Tây, lính Hòa Hảo  đi
           càn  đụng đâu cướp  đó.  Mới đây tụi nó  còn bắn chết mười mấy người dân  ở
           cầu Hòa Long hôm bộ đội anh Xuyến từ hải ngoại về bao bót.
                 -  Đi  đánh  giặc tới  chừng  nào về?

                 -  Hết giặc  thì về...
                 -  Thấy  xe  nồi  đổng,  máy  bay,  ô-buýt  bắn;  thấy  bọn  Tây,  bọn  Hòa
            Hảo  hung hăng  có  sợ lắm không?
                 -  Có  sợ,  nhưng  đi  với  mấy  anh  thì  không  còn  sợ  nữa.  Em  sẽ  cố
           gắng,  mấy anh  sao  -  em vậy.
                 -  Thê' một  dạ  trung thành với  Việt Minh?
                 -  Chết bỏ,  em  thê' quyết trung thành!  Nói gian  cho  chết...
                 - Thôi, được rồi.  Phải biết chấp hành tuyệt đối mệnh lệnh nghe chưa?
   24   25   26   27   28   29   30   31   32   33   34