Page 28 - nguoi anh hung chan dat
P. 28
Người anh hùng ch ân đất 29
sau đó tham gia du kích giữ làng, sản xuất tăng gia, vẹn tròn đảm phụ là
tốt lắm rồi, thằng cu à!
- Nhưng mấy thằng bạn tui nó vô bộ đội Tinh được.
- Cái thằng... Nhưng cái mầy nói đó là bộ đội Tinh. Còn đây là Chủ
lực Miền! Chủ lực Miền chuẩn chất phải cao hơn. Biết chưa? Đúng là cái
thằng chưa giập bọng...
- Nhưng tui đã vác nổi bao lúa hai giạ. Tui dư sức mang súng rồi...
- Đi bộ đội chứ đâu phải đi dân công hỏa tuyến mà mang với vác
súng. Đi bộ đội là đi đánh giặc, đi đánh Hòa Hảo, đánh Tây, đánh Quốc
gia Bảo Đại, biết hông?
- Thì tui cũng dám đánh Tây.
- Mầy tụi, mầy nói mẩy dám đánh Tây?
- Tui đánh hoài.
- Mầy đánh Tây hồi nào và ở đâu vậy?
- Ở ngoài ruộng.
- Ruộng nào?
- Sân lúa nhà tui.
- Đánh Tây ngoài sân lúa? Sân lúa có Tây cho mầy đánh?
- Mấy thằng bạn tui đóng giả lính Tây cho tui đánh.
- Ý trời đất ơi! Ông làng ông xã, ông cả, ông hội hương nhà tôi ơi!
Thằng nẩy nó từng đánh Tây, nhưng là Tây giả. - Rồi ông nghiêm sắc mặt
lại - Bộ mầy tính đến đây để mầy giỡn mặt với mấy ông lính Chủ lực
Miền nầy chắc. Đi về mà đánh trận giả của mầy đi, thằng đẽn con à!
Tức mà không dám nói, nghĩ cách để chứng tỏ mình lớn, Bảy bèn
thách mấy anh bộ đội đẩy cây, kéo tay, bẻ chân. Cả ông già vừa trêu ghẹo
Bảy nữa. ít có người thắng được Bảy. Thằng nhỏ gan lì, chịu đau giỏi, lại
biết thế. Dẫu vậy, mấy anh trong đại đội vẫn cứ cho Bảy là thằng nhóc
con, theo bộ đội biết làm được chuyện gì, không khéo lâm trận còn phải
lo bảo vệ nó, thêm bận bịu.
Quyết không chùn chí - cứ nghĩ trở về nhà thì chịu sao nổi trăm roi
giận dữ của ông già, lại còn bị quấn đôi chân thiên lý mã, biết bao giờ mới
tháo ra được mà thoát thân - Bảy nguyện chứng minh mình không phải là

