Page 27 - nguoi anh hung chan dat
P. 27
28 T rú c Phương
- Dạ... tội dê gái... Nhưng mà, ai nói với Ba? Có phải...? - ức trong
bụng vì bị ông anh Ba chơi xỏ, méc với ông già - Mà con chỉ mới thổi đèn
thôi, chưa có làm gì con bé đó hết. Con thề có ngọn đèn!
- Thôi, khỏi thề. Bây giờ tao với má mẩy đi cưới vợ cho mầy. Mẩy
muốn con gái thì cưới con gái cho mẩy, để mầy không đi phá làng phá
xóm, không mò bậy vô mùng con gái nhà người ta.
- Nhưng tui không muốn cưới vợ, không muốn quấn... quấn chân...
thiên lý mã nữa. Tui muốn... theo...
- Theo ai?
- Theo... Anh Ba... anh Hai...
- Không cẩn mẩy theo ai hết. Hoặc là cưới vợ, hoặc là một trăm roi...
- Tui nhận trăm roi...
- Mầy dám thách tao?
Ông già nổi giận cầm cây roi, đưa lên cao, định đánh thằng con trả
treo cho đã nư thì bà mẹ Bảy xuất hiện, dịu dàng:
- Chuyện lấy vợ là chuyện một đời. Ba nó hãy để cho con nó suy
nghĩ lại. Để má đây khuyên bảo con trai. Ba nó cho tôi xin. Con xin lỗi ba
đi. Hãy nghe lời ba mà suy nghĩ lại.
Cảm ơn bà mẹ đã cứu một trận đòn hứa hẹn nứt đít - bởi bất ngờ
không kịp lấy mo cau ngâm nước độn vào quẩn. Bảy ngồi dậy, xin lỗi qua
quýt rồi chạy ra nhà sau, lặng lẽ tìm chiếc quẩn dài cùng cái áo vải săn đầm
cũ vắt trong nẹp vách buồng. Đến khuya, chờ cả nhà ngủ yên, Bảy lén bước
nhẹ như kẻ trộm ra khỏi nhà, nương theo bóng sao chuồn thẳng.
Một cái quần dài được cắt làm hai, tra hai khúc ống được cắt ra vào
một cái bàn tạ từ một chiếc quần rách khác của ông anh - Bảy tự tay làm
mà không nhờ mẹ - để có hai cái quần xà lỏn, hai cái áo bà ba vải săn đầm
cũ, bỏ vô bao bồng bột vừa may quay vào thành chiếc ba-lô, khoác lên vai,
bắt đầu cho một lần ra đi muôn dặm sơn hà của thằng thanh niên chân đất.
Tưởng là đi bộ đội dễ, cứ bước chân đi, gặp bộ đội xin vô, là được.
Nhưng nào có phải dễ ăn như mấy thằng bạn nói đâu. Nài nỉ mải, các vị
chỉ huy cũng không cho vì thấy thằng trai còn con nít:
- Xem mẩy như con cưởng con chưa giập bọng cứt mà bộ đội với
Vệ Quốc quân gì. Về nhà ăn thêm mấy táo gạo, vài chục yến cá nữa, rồi

