Page 334 - nguoi anh hung chan dat
P. 334

Người anh hùng chân đất                      335





        là lý do  của  nhau  trong buổi  họp  mặt  nẩy.  Chính  điều kỳ diệu  ấy xóa  đi
        mọi  thứ  mặc  cảm,  ý nghĩ  hiềm  kỵ  từ  hai  phía  cựu  thù.

              -  Tôi  phải lái xe  l.oookm  để đưa vợ  con  đến  gặp  anh.  Thật  là  hạnh
        phúc  cho  chúng tôi!

              -  Hôm  qua  đến  nay tôi  cứ  tưởng  tượng  ra  khuôn  mặt  của  anh.  Tôi
        gặp  anh  cả  trong  chiêm  bao.  Chỉ  không  ngờ  là  anh  đi  còn  có  cả  chị  và
        cháu.  Thật là chu  đáo  như  là một  người bạn  xa  nhau lâu  ngày không gặp.
        Tôi  có  cái  nẩy  tặng  anh  chị  và  cháu.  -  Nguyễn  Văn  Bảy  nói  xong,  tháo
        vòng  tay ra khỏi  anh bạn...  Anh  sốt  sắng lấy ra ba  chiếc  khăn  rằn  để tặng
        cho  vị  phu  nhân,  con  gái và  anh  bạn  may mắn  còn  sống  sót  dưới  những
        phát  đạn  23  ly của  mình  ngày xửa.
              Rồi  hai  người  họ  lại  ôm  siết  lấy  nhau  khi  Nguyễn  Văn  Bảy  buộc
        xong  chiếc  khăn  đặc trưng Nam  Bộ  có  từ  thời  đi  mở  đất của  Tổ  tiên.

              -  Đây là chiếc khăn  dùng để vắt vai của người Nam  Bộ  -  Đổng Tháp
        quê  tôi.  Chiếc khăn  có  từ  thời  ông  cha  chúng tôi  đi  mở  đất.  Bình  thường
        dùng  để lau  mổ  hôi,  lau  mặt,  lau  mình  khi  tắm,  che  nắng,  che  mưa,  hay
        quấn cho  đỡ lạnh khi mưa gió hay mùa đông về.  Đàn ông Nam  Bộ  có thể
        không  có  áo,  chứ  không  thể  thiếu  khăn.  Đặc  biệt  là  dùng  nó  vào  những
        trường hợp  khẩn  cấp!
              -  Khẩn  cấp?  -  Anh  bạn  Mỹ trố  mắt.
              -  Đúng vậy.  Đó  là  khi  người  khẩn  hoang  bị  rắn  hổ  mây hàng  5  -  7
        kg  rượt  bắt  để  ăn  thịt,  người  bị  nạn  phải  dùng  chiếc  khăn  nầy  để tự  giải
        thoát cho  mình.
              -  Bằng  cách  nào với  chiếc  khăn  nhỏ bé?
              -  Người  ta  vứt  chiếc  khăn  có  mổ  hôi  người  lại  cho  rắn,  nó  sựng lại
        và  quấn  vội  lấy  chiếc  khăn,  xem  như  bắt  được  con  mồi,  và  cứ  thế người
        bị hổ  mây đuổi  chạy thoát.
               Mọi  người  đểu  cười,  cứ  ngờ  ngợ  là  chuyện  tiếu  lâm.  Anh  phiên
        dịch  cũng  cười  khiến  câu  chuyện  thẩn  kỳ  về  chiếc  khăn  rằn  bị  dừng  lại.
        Sau  đó,  câu  chuyện  được tiếp  tục bởi  câu  hỏi  của  người bạn  Mỹ.
              -  Anh  đã từng bị  rắn đuổi...?
              -  Không,  chỉ  nghe  người  lớn  tuổi  kể  lại  thôi.  Thời  mình  lớn,  quê
        mình  không  còn  nhiều  rừng  rú  nữa.  Tôi  tặng  anh  chiếc  khăn  là  tặng  cả
   329   330   331   332   333   334   335   336   337   338   339