Page 270 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 270
thì tái lại. Môi chị tím băm, hai bàn tay chị nẵm chặt và run
lên. Chẳng biết nóì cách nào, chị hét lên:
— Lành, bắn nỏ !
Lành lên đạn, bắn liền hai phát, nhưng xa quả. Bọn trực
thăng vẫn quăn đảo, bắn vào xóm chị như chỗ không người.
Chị quay qua, quay lại, nhìn ra xung quanh, đưa hai
tay lẻn và gào thét :
— Bắn nỏ ! Bắn nỏ, bà con oi !
Chị cằm nọc cáy đánh phập xuống bờ cỏng sự và nửc nô :
— Tròi ! Chết hết con tôi rồi ! Chị như mất hết bình
lĩnh, chị lột khăn ném đi, đưa tay vò đầu bứt tóc, rồi bầt
thình lình chị quay lại Lảnh, giật lấv câv sủng, nhảy lên
cổng sự, vụt chạv về nhà. Chị không chạy len lỏi qua các
hcàng cây như những ngưòi khác, chị chạy băng qua giữa
đồng, chạy tét cả nước. Chị vừa chạv vừa bắn khồng cần
ngắm súng, chị. cử hưỏ'ng về phía trực thăng mà nồ. Bắn
một phát chị lại hét lên :
— Bắn nỏ ! Bắn nỏ ỉ Bà con ơi !
Chị vừa hẻt, vừa chạy băng thẳng về. Nghe tiểng kêu
cửu của chị, và thấy chị đâm liều như vậy, dân làng không
thê bỏ chị.
Dàn làng nam, nữ, rồi tất cả lần lượt ròi công sự,
mỗi người một đưòng <5 ạt xông tỏ’i, chạy thẳng đến xôm
nhà của chị. Và sủng lại nỗ lên rằm rộ.
Bọn trực thăng Mỹ bị tấn công bất ngờ, nỏ liền dựng
lên và bay thẳng. Đang đà tẩn công, dân làng duỗi theo.
Tiếng thét xung phonư vang dậv cả khu vircm. Chị Bây như
bị dòng người cuốn trôi và như quên củ đàn con, chị cũng
cầm sủng đuôi theo trực thăng.
Khi bọn trực thăng bay xa, cái tiếng quạt «phànk
phạch » tắt hẳn, bàu tròi trỏ’ lại yên lành, và khi mọi ngưòi
263

