Page 273 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 273

Anh  Bảy,  người  kề  chuyện,  đang ngòi giữa  chiếc  xuồng
                   cui lởn.  Cạnh  bên  anh  là  một  rồ ổc  bươu,  một  chai  rượu đã
                  oạn và  một  cái  cốc,  một bình  tích  nưỏc  trà.  Anh  khoáng  ba
                   mươi  hai tuõi,  ngưòi  hoi  thấp,  vai  ngang,  da  nâu,  bắp  thịt
                   nổi  cuồn  cuộn.  Anh  ở trần,  lồng  ngực  phong lèn  như  cái  ức
                   chim. Mặt anh vuòng,  tóc  rễ  tre,  cắt  ngắn  và  dựng  dửng.
                       —  Kẽ  lại  từ  đầu đi  anh  Bảy.
                                                                         ì
                       —  ừ ,  phải  đó,  có  ngưòi  múi  tới  mà.
                       Vói  những  giọng  đày  hửng  thủ,  nhiều  người  cùng  lôn
                   tiếng  bảo  anh.
                       —  Làm  lại từ  đàu  à ? Cũng  đưọ-c.

                       Có  người  nắm  lấy be  xuồng  kéo  sát lại  xuồng  anh.
                       — Sảng  hòm  dỏ —anh  bắt  đầu — tòi  mang  súng  chống
                  xuông ra ruộng tham  lưới.  Tòi  vừa gỡ đưọ-c mấy con  cả chày
                  thì  thấy  tròi  trở lạnh,  rỏi  lấy  thuốc  hút.  Thuốc  tôi  đựng
                  trong  bọc  ny  lông,  vẩn  điếu thuốc  xong,  rờ  túi  mỏi  biết
                  là  mình  quên  hộp  quẹt.  Tói ngó  vó  nhà,  nửa  muốn  về,  nửa
                  muốn nhịn. Bang phân vàn thòi tôi nghe tháy tieng máy chạy
                  hu  hu,  tiếng  mả}'  nghe  rền  rền.  Dòm  lại,  tói  thấy nước  cứ
                  lả ra  trắng  xóa.  Nhìn  kỹ,  tôi  thấv  tàu  một  dọc,  không  biết
                  mấy  chiếc  đang  chạv  xả  vô  đồng,  chạy xan  lại  chỗ  tôi.  Thỏi
                  chết, tụi nỏ càn. Tỏi hoảng quả — tôi liền nhận xuồng. Nhưng
                  mà  tòi hãy CÒ11 tỉnh, trước khi  nhận  xuồng, tỏi lhv bao  thuốc
                  đê vô  tủi,  láy kim  tây  gài  lại thật  cần  thận  rồi  mởi  nhảv
                  xuống  nu’ó'c.  Trận  lụt  năm  nay thật ghê gỏ'm, cánh đồng của
                  tồi  ít  nhất  cũng hai  ba  thước  nước.  Tôi  lật  úp  xuồng  lại,
                  chun  vô  lườn,  định  chém  vè(l).  Tỏi  nghe  tiếng  mảy  tàu  hu
                  hu nữi  lúc  một  gan.  Tôi  thay không  xong — chém  vè  như
                  thế  này,  nó  sẽ  nắm  tóc mình,  nó sẽ  kéo  lên  tàu  lúc  nào cũng
                  không  biết. Phải cao chạy xa bay thôi. Tòi chui ra, lac xuồng,
                  trèo  lên, nhắm rừng  tràm,  rùng  mình,  chống  thẳng.  Lúc  đỏ, •

                 • (l)  Tiüng  lỏng,  có  ugiũa  là  trôn  kín (nliư  con  ba  ba).

                  266
   268   269   270   271   272   273   274   275   276   277   278