Page 271 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 271
lần lượt trơ về, chị mỏi sực nhỏ* đến cảc con. Chị lại sổt
ruột, lại nóng lòng. Chị quên trả cây sủng cho Lành, chị
mang cả súng băng qua đồng chạy về.
Vừa bước lên con đưò*ng nhỏ dẫn đến sân giữa hai
ngôi nhà, chị đẵ lên tiếng kêu :
— Con Hai, thẳng Ba, con Tư, thằng Năm, con Sảu,
thẵng Bầy. Mấy con đâu ? Mấy con đâu ?
Sáu đứa nhỏ trong hai căn hầm lên tiếng vả chạy ùa
ra. Con Hai bồng thằng Bảv chạy ra trưởc.
Chị vừa bước đến sân thi sáu đứa con cũng chạy ập
đến. Chị đưa tay bổng thằng nhò. Còn những đứa khác, đứa
ôm chân, đứa ôm tay, đửa nắm vạt ảo mẹ. Và đửa nào cũng
muốn nói vói mẹ. Bàn con quay theo chị rối rít như chim.
Chị một tay bồng thẳng con nhỏ, một tay chị dang ra muốn
ôm tất cả các con vào lòng mình. Nhìn các con, chẳng hiếu
sao nước mắt chị cử tuôn xuống.
Thẳng Ba, thẳng liếng khỉ nhất nhà, nỏ không biết mẹ
nó đang xúc động, tliáy cây súng đeo trên vai mẹ, nỏ nhảv
tưng tưng và reo lên :
-—A ! A! Cây súng của mả! Cáy sủng của mả hả mả?
Nó khổng Ồm mẹ như những đứa khác, nỏ ỏm chầm
lấy cây sủng và kẻo xuống.
Ngay trong ngày hòm đỏ, chị nhò’ Lành đảo giúp cho chị
một công sự nữa. Còng sự cách xa mấy căn hầm của các
con chị khoảng năm tầm đất. Công sự nằm lẫn trong cụm đế
già. Đó là còng sự riêng của chị. «Thời bây giò’ đảnh Mỹ,
người mẹ muốn nuôi con cũng phải cỏ sủng ! ». Chị nghĩ
như vậy. Từ đó, cũng như bao nhiêu người khác trong làng,
chị chẳng bao giò* rò*i tay súng-
264

