Page 274 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 274
sức mạnh chẳng biểt ở đâu mà cỏ, xuồng tôi lao vun vút như
tòn bẳn. Nước trirởc mũi xuồng tôi cũng lả ra, bọt trào lên
trắng xóa. Nghe tiếng máy rền rền mỗi lúc một gần, tôi bißt
nỏ đang rượt tôi. Tàu nỏ chạy máy, xuồng mình cũng máy,
nhưng là máy gàn làm sao mà chạy kịp. Làn xăn cải điệu
đó thì nỏ đấm lưng lúc nào không hay, phải tỉnh đến nưóc
khác. Chưa cỏ kế gì mỏi, súng nỏ bông nỗ rộ lên. Y như CÚT
máy tự động, súng vừa nồ thời tòi cũng vừa trầm mình dựỏi
nước rồi. Đưọ-C thế, nó cứ hắn nà rồi mỏ’ hết máy chạy thẳng
tỏi. Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc, bọn nó lố nhố cỏ cả bọn
chư hầu nữa, chắc là Nam Triều Tiên hay Tàn Tày Lan chớ
không phải Mỹ, Mv thì chỉ ngồi trực thăng thôi. Tôi thấy
mró’c trước mũi tàu nỏ cử dựng đứng lên. Còn súng của nó
thì bắn nghe mà phát ham. Thằng giàu đạn thật. Nó như
mình thì bị kiêm thảo sần đầu. Đạn roi xung quanh tôi như
trẩu vãi. Lủm bủm, lèo xèo, lủm hum, lèo xèo, đều hết. «Cạch»:
nó bẳn trúng xuồng rồi. Xuồng mà chìm, tôi chí còn nước
chết đuối. May mà nó chỉ làm mẻ một miếng bánh lái thôi.
Phải uỏi thật là đạn nỏ chê mình. Đạn vừa bay tỏi chỗ tôi
thời nỏ tạt ra hai bên hết.
— Thòi đừng có lèn giọng phách. Một chị nói chen vào
chọc anh.
— Đừng có xia vô, đề ngirời ta nói — Một chị khác lên
tiếng rầy chị kia.
Anh Bảy sựng lại một chút, nhưng không mát hửng, vẫn
cái giọng hài hước và sôi nỗi ây, anh tiếp :
— À, thì cũng phải cho ngưòi ta làm phách một chút
chớ. Tôi kê đến đàu rồi hả? À, nó bắn tôi. Trầm mình hoài
như vậy, một là ăn đạn, hai là bị bắt sống thòi. Đã đến nước
đỏ, thò’i tao cũng liều mạng. Mạng đòi inạng. Tòi lên xuồng.
Nhưng tôi không trèo. Trèo ló đau cho nó bắn nát óc à!
Tôi đâu cỏ dại. Tồi nắm lay be xuồng ấn xuống rồi nẳm sap. gác
nửa thàn mình ròi lăn lên. Tôi chụp lay cây CKC, chẻ quy.
267

