Page 275 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 275
lát, lén đạn. Tòi lẩy lái xuồng làm cống sự. Tòi khạc cho nổ
mấy phát liền. Tiếng súng dội xuống mặt nưỏc, nỗ bung
bung, nghe thiệt đã. Nói cho cỏ trời, chẳng biết cỏ trúng
đu*Ọ’c thẳng nào không, tôi không thấy, nhưng biết chắc là
cỏ tàu của nỏ bị lủng. Nỏ sựng lại, hai chiếc khác kè lại
cho mấy thẳng trên tàu lủng nỏ nhảy qua. Nhìn kỹ, tôi
thẩy nỏ là tàhm ủ (1). Vậy là tỏi nắm được cái nhược của nỏ
rồi. MI 13 gặp cây CKC của tôi còn phải ớn, xuồng mủ thì
cỏ ra cải nưỏ-c mẹ gì. Húp nước mắm thôi con ạ ! Tôi khạc
luôn mấy phát nữa. Xuồng lắc, chắc là trật.
— Dỏ* thì nói dỏ’, đỗ thừa cải gì. — Một chị lại lên tiếng
chọc anh.
— Hẻ, đề người ta nỏỉ mà.
Anh Bảy không láy đỏ làm giận, anh ngước cỗ cười hè
hè.
— Ờ thì dỏ’. Bắn ba phát — Anh tỉếp, tôi thấy nước tạt
lên, bọn nỏ hoảng, liền rồ máy, chạy càn. Nỏ chạy, tỏi cũng
chạy.
— Tưởng làm sao, té ra mình cũng chạy.
— Phải chạy chớ — Anh lỏn giọng cãi lại — ở đỏ đề ăn
đạn à ? Tòi chống hết gàn, chạy được một lúc, sắp tới rừng'
tràm, mệt quả. Tỏi quay lại dòm chừng. Thấy chủng nỏ, ba bổn
chiếc cứ đứng một chỗ mà rồ mảy. Chẳng biết nghĩ thế nào,
tỏi đưa tay ngoắc chúng. Thấy tỏi ngoắc chúng tự ải, chủng
vừa nỗ sủng vừa ro mảy chạy xà lại tôi. Nước trước mũi tàu nỏ
xòi ngược lên trắng dă. Tôi nằm xuống, nã luôn mấy phát.
Chúng lại sựng lại, rồi quay mũi chạy. Mầy chạy tao cũng
cliạy. Tôi lại lia sào, chống riết vỏ rừng tràm. Còn khoảng
gần một ngàn thưức nữa thì tôi mởi vò tỏi rừng. Hết sợ rồi.
Tỏi quay lại đưa tay ngoắc nó một lần nữa. Tháy tồi ngoắc
nó lại nỗ súng, ro mảy, chạy tói. Đạn trước mặt tôi, xung
quanh tôi như tát nước, tồi lảy cho nó ba phát nữa. Tôi 1
(1) Tàu cao su. '
268

