Page 272 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 272
Và mỗi làn nghe tiếng mảv bav, sau khi điều cảc con
vào hầm, chị mang súng chạv ra công sự của mình lên đạn
và chò’ nr* đến.
Tháp Mười, 16-12-1966-
( Chiếc lư ợ c n gà. T ậ p truyện ngân.
N g u yễn Q uang S á n g . N x b Văn học H à Nội 1982)
MỘT CHUYỀN VUI
Truyện ngân
NGUYỄN QUANG SẨNG
Bao giò’ cũng vậy, hễ một chuyện nguy hiềm qua ròi thì
chuyện đỏ trỏ* thành là chuyện vui. Đỏ cũng là trưò’ng hợp
của anh Bảy Ngàn. Trong một ngày, anh suýt chết đến mấy
lần, thoát cái chết rồi, bây giò’ anh coi đó như một trò đùa.
Âu cũng là cái tỉnh lạc quan của người miền Nam vậy. Nhiều
người nấp trong chỗ kín, nhìn thấy rổ cải cảnh gian nan
của anh từ đằu đến cuối, nhưng vẫn cử muốn nglie anh kê lại.
Trận lụt chưa rút. Nưỏc vẫn mênh móng. Trời trăng
sáng. Đúng là cảnh trăng nước của Tháp Mười. Năm bảy
chiếc xuòng kề lại gằn một tàng cây. Họ đang nhậu và nói
chuyện. Hình nliừ co cả nữ nửa.
— 0’ cái chiến trường Tháp Mười này mà không nhanh
trí, không táo bạo thì làm sao mà sống được ?
Anh Bảv đang nói đấy, giọng oang oang. Một anh bạn
nhà báo của tòi liền rạp mình, thọc sâu mái dầm, bơi nhanh
lại.
Xuồng đang trớn, mũi va vào lái xuồng kliảc đảnh cốp
một tiếng, xuồng nay thúc xuồng kia ; chòng chành, có người
chói với và nhiều tiếng hỏi. Đang lúc vui, chẳng ai muốn
nỗi giận.
— Anh Bảy, kề lại từ đầu đi ỉ
265.

