Page 303 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 303

Cha  tồi  bèn  cho  đổt  một  đống  lửa  trước  sân,  rồi  kê:
                      —  Phải, các  con không  biết  đàu.  Mẹ  các con cũng  không
                  biết, hồm  đó  mẹ các con  đang  chuyên  bụng  sanh thẳng Bưò*n
                  nầy nè  (cha  tôi  chì  tòi).  Cha  tôi  thi  đi  lặn  móc  tràm  lụ  về
                  cầt nhà.  Cha  xom  trúng  cày  tràm  lu  này,  nỏ  sàu  tỏi  mâv
                  thiró’c nước,  mấy  thước  đất.  Cha  lặn  đến  nửa  buồi  lỗ  tai
                  rỉ  máu,  mình  mầy  lạnh  tỉm,  đỏi  muốn  xỉu  đi.  Cha  đi  quo-
                  bậy  vài  trái  bỏng  súng  nhai  đỡ,  ngồi  nghĩ  bụng:  «ổng  bà
                  minh  xưa kia  cũng  tay  không  mà  làm nên  cả,  giờ mình  đã
                  cỏ  CO  ngoi  chút  đỉnh  rồi,  chẳng  lẽ  lại  không nối  nghiệp
                       '
                  đưọ*c  òng  bà  mình  sao?  Nói  rồi  cha  lặn  nữa.  Một lần  cha
                 lỡ  lặn lâu  quả  đến  chửng trồi  lên  đưọ’c  là  xỉu  đi.  Trưỏc khi
                  xỉu cha  '‘òn  kịp  nằm  lại  ngav  ngắn,  cha  muốn  cỏ  chẾt  thì
                  cũng  phải  cbết  cho  thẳng  thỏm,  đàng  hoàng.  Nhưng  rồi cha
                  không  chết,  cha tỉnh  dậy và  tiếp  tục  ỉặn  suốt  hai  ngày  hai
                  đêm  cha lặn  hụp  như vậy,  đỏi  ăn trái bông  sủng,  khát  uổng
                  nưửc phèn, cuối  cùng  mời  móc  đưọc  nó lên.  Cha  chở  nó về
                  quăng  được tói  sân  thì  cha  tẻ  chết xỉu  tại  đỏ.  Trong  lúc mẹ
                  các con  đang  rặn  sanh  thẳng  Bưòn  trong  nhà,  mẹ  các  con
                  rặn  hoài  mà  nó  không  chịu  ra...

                      Kễ tỏi  đỏ  cha  tòi  cầm  con  dao  chẻm  mạnh vô  cây  cột
                  một  cái  nói :  « Các  con  chém  vô  đày  đê  nhớ  lời  cha  dặn,
                  nhứ  công  ơn  cha  gày  dựng,  nuôi  nâng  các  con.  cực  khồ
                  như thế nào ».  Anh  em tòi  nghe lời,  mỗi người  cằm lầy con
                  dao  chém  một  cải.  Các  anh tôi  cũng  chém,  các  chị tỏi  cũng
                  chém,  các  em  nhỏ  tòi  cũng  chẻm,  các  vết  chi  chít  từ trên
                  xuòng  dưới.  Tôi  chém  sàu  hơn  cả,  cha tôi  la:  «Thằng Bươn
                  sau  nầy  sẽ  là  đứa  con giữ  cột  đỏ cho  cha ! ».
                      Nói ròi  cha  tỏi  trải  manh  đệm ■nằm  ngủ  ngay  giữa

                  sàn.  Cha  tôi  nẳm  hai  tay  giang  rộng,  râu  tóc  xỏa  dài  cạnh
                  đỏ  đổng, lửa  cháy  bập  bùng  soi  sáng  lèn  gương  mặt  cha.
                  Tòi  không  bao giờ  quèn  hình  ảnh  cha  tỏi  lúc  đó,  trỏng  cha
                  tôi không  có  vẻ gì  là  ngưò i  nghèo  cả  mà  như  các  bậc  liảo


                  296
   298   299   300   301   302   303   304   305   306   307   308