Page 304 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 304
hán trong cảc chuyện ngàv xưa vậy. Lòng cấm động, tỏi
cung trải manh đệm ngủ 'cạnh cha tôi, thỉnh thoảng thức
giẩc tôi lại nhìn lên câv cột coi như đỏ là một vật gỉ linh
thiêng iẳnịi
Nhưng ròi tôi không giữ được cây cột đố. Một hổm mảv
bav Tây lên ném bom đốt chảy căn nhà, giết chết cha tôi...
Cha tôi chết nằm sải tav, râu tỏc xỏa dài y như đêm nào ồng
nằm ngủ. Cạnh đỏ cáy cột vởi những vết dao ngảy nào còn
chảy đỏ, lửa bập bùng soi sảng lên gựơng mặt cha tồi. Xung
quạnh lủ khù những hủ gạo khạp mắm cha tôi đã khuân ra
ngoài. Mẹ tôi Ồm cha tồi khỏe thảm thiết. Tôi thì không khỏe,
tôi cử đứng nhìn cha tỏi nghĩ ngọi hoải. Tỏi nghĩ:Thiệt cha
tỏi sổng cũng như chết, sự gan dạ đảng cho chúng tỏi noi
theo lắm. Cha tói chết rồi, một năm sau tôi cưới vợ. Vợ tôi
không phải người Tháp Mười, gốc người miệt Sa Đẻr lên
man ăn trén nầy. Tôi gặp vợ tôi trong một chuvển đi làm
đồng, vợ tôi đi cắt lác, tỏi đi bẫy chim. Đi vởi chủng tồi cỏ
rất nhiều thanh niên trai gái, suốt rigày làm lụng cực nhọc nên
họ tìm chuyện vui đùa luôn. Ban đầu chỉ là chuyện mùa màng
mưa nắng, sau họ quay sang chọc ghẹo chuyện tàn tật của
tôi. Tỏi biết họ buồn tìm cách khuây khỏa vậy thổi nên chẳng
đê bụng phiền giận làm gì. Trong số tôi thấy có một cô gái
không bao giờ cưòi, còn nhìn tôi ra vẻ thương hại nữa. Nhiều
lần như vậy, tôi đem lòng thương VỌ' tôi tự hồi nào không biết.
Về Sổng vỏ'i ĩĩhau, VỢ tôi thường kê cho tồi nghe chuyện
mần ăn sinh sổng vùng Hậu Giang quê cô. Từ đỏ tôi mỏi
biết cảnh cơ cực đâu cũng cỏ, chớ không riêng miền đồng
chua nước nôi nằy.
Riêng cảnh vợ tối thồ! cũng đẫ thẩy cực hon tôi rồi :
chã' mẹ chết cả, từ nhỏ tỏi lỏn chĩ cỏ đi ở đ<7, làm thuê làm
mưửn. Về sống vói tôi lâu rồi, tôi thiròmg làm thay công
việc nặng nhọc cả, rờ tay vợ tói vẫn còn tháy chai nhiều
hơn tôi.

