Page 305 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 305

ît'ôi  năm  qua  tháng  lại  mẹ  tồi  già  chết  đi,  anh  em  tôi
                 lớn  lên  đi  mần  ăn  xa  tử  tán,  vợ  chồng  tỏi  ra  ơ  riêng  mỏo
                 đất  đắp  được  ngôi  nhà, chẳng  bao  lâu  chủng  tối  sanh  được
                 đứa  con  đầu  lòng. Vợ  chông  tôi  mừng  quả, ngày thảng  chắt
                 chiu  nuôi  đứa con, cảnh  sống  từ đỏ  cũng  bứt phàn hầm  hiu,
                 buồn  bä  đi.  Con  tòi  lira  lén  như  trái  au  củ  năng  trên  đồng,
                 mùa  nắng  mùa  mưa  cứ  sởn  sơ,  tròn  mẫv  ra.  Nhưng...  anh
                 ơi...  một hổm  chúng  giết  con tôi !  Đỏ là  vào  những năm hòn
                 bình  lập  lại,thẳng Tày  đi  thằng  Mỹ  đến...

                     Người đàn ồng  kế tới  đỏ  thì  ngửng  lại,  siết  chặt  hai  tay
                 vào nhau. Gương mặt anh trở  nên khổng  một cảm giác, nhưng
                 những  đường mạch máu trên tạy thì nòi  vòng lên, tưởng  bao
                 nhiêu  máu  đều  dồn hết  ra  đỏ.  Bếp  lira  un  khỏi  một hồi  rồi
                 hốc  lên  ngọn  lửa xanh, rồi vàng, rồi  đỏ. Ngọn lửa  nhảy múa
                 uốn  ẻo  tỏa  ra hơi  nóng  ấm  áp.  Mấy  trải  bắp  chỉn  vàng,
                 người  đàn  ỏng  xoav  đi  xoav  lại  rồi  lột  vò  ra,  trao  cho
                 tôi. Tổi vừa  cạp  án  vừa xuýt  xoa,  trong lúc ngưìri  đàn  ỏng
                 lôi từ  trong  sàn ván  ra  máy trái  bắp  nữa.  Trán  anh  nhăn
                 lại,  mi  mẳt  trĩu xuổng  mòi và  mả  cứ  giật giật luòn.
                     Tiếng  người  đàn  bà  trong mùng  nói  vọng  ra  :
                     — Thôi  mình  à,  đê  cho  anh  Hai  nghỉ,  anh  còn  đi  xa
                 đường
                     Người đàn  ông  nỏi  :
                     — Không,  tôi  phải  k£  cho  anh  Hai  đây  nghe  chuyện
                 dòng  họ  mình  đẵ  sổng  chết  trên  đất  nầv  như  thế nào,  và
                 chuyện  vợ  chòng mình  đã  nuôi  con như  thế  nào,  vợ  chòng
                 tỏi nuôi  con  chẳng  khác  chi bồng  bòng  ấp  trứng,  nhiều  lúc
                 phải  đi  lặt từng  gương sen,  trải  bông súng về  giã  bột cho nỏ
                 íin. Nhưng anh  nghĩ  coi gà nuôi  con mà còn hầy quạ thi ở trên
                 đầu.  Một hỏm,  một  bầy trực thăng  sả  xuống hốt  hết  những
                 người dân  ở đây  đi. Tối  hôm  đó  tòi  đi  giăng  câu trong  đồng
                 xa nẻn  thoát  được,  về  tới noi thấy  xóm vắng tanh.  Tỏi  chết
                 đieng,  linh tinh háo có  dieu  gì  khòdg  may xảy  đến  cho  tồi
                 m
   300   301   302   303   304   305   306   307   308   309   310