Page 315 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 315

Nhưng  chuyện giặc  giã  đâu  phải  mình bẵn  nó  hoài mà
                 không  gặp  rủi  ro. Như lần  tôi bị nỏ  bắn trọng  thương tưởng
                 không  sống được.  Lần đó tôi nhờ rõ lắm. Trườc đỏ một ngày
                 tức  là  ngàv  17  thảng  7,  ngày  Bác  Hồ  kêu  đồng  bào  miền
                 Nam  mình  biền  phải  đảnh  mạnh  nỏ.  Giữa  mùa  sa  mưa
                 đột nhiên sáng  hỏm  sau trời bỗng tạnh  ráo, cả  bầu trời không
                 gọn  một  chút  mây đen,  sen  nỏ-  đầy  đồng,  chim  chóc  bay  đi
                 ăn  từng đàn như tiết mùa  xuân  vậy.  Tôi  dòm trời  dòm nưỏ'G
                 rồi   nói  vỏi  vọ*  tôi  «Trò’i  như  vầy  là  tụi     xuồng
                 bay  thế  nào  cũng  thả  đi  kiếm  ăn  đây,  tôi  phải  ra
                 ngoài  «chủ  động»  trườc  mòi  được.  Cố  gì  thì  hai  mẹ
                 con  cứ  bình  tĩnh  nhảy  lặn».     Nỏi  rồi  tôi  xách  súng
                 chổng xuồng  ra  đi.  Quả  nhiên  một  chút sau  là  chúng  nỏ lên
                 tới. Hôm  nav chúng  đi  cỏ đội hình đàng hoàng,  cứ hai  chiếc
                 trưởc  một  chiếc  sau.  Tôi  cùng  du kích  ém kỹ  trong  cầc  bụi
                 đế  cao. Thoáng một  cải một chiếc đã lưởt qua ngang  đầu tôi,
                 thằng  Mỹ  ngồi  trên  dòm  xuổng  vẻ  mặt  coi  thật  xấc  láo. Tôi

                 nói thầm trong bụng : c<Đưọ-e mầy cử hay diễu giương oai một
                 hoi  đi, nhưng liễ ỉủc  nồ  sủng  là  tao  phải  nồ  trước mầy».  Tôi
                 nỏi với anh  như  vậy,  mà  cũng  đễ  tự  dặn  mình  như  vậy.
                 Tôi nghiệm  qua  bao nhiêu  lần ròi, đối vói thẳng giặc  lồ  phải
                 nồ  trước  vào  đàu  nỏ  mời  đưực.
                     Nhưng  hôm  đó trời  xui  đát khiến  thế  nàô  mà  tôi chậm
                 tay chậm chân  vậy,  cỏ lẽ  do chiếc xuồng, cũng có lể do  tồi suy
                 nghĩ  đến  vợ  eon  tôi  ở  nhà.  Nó  đẵ  bay tỏi, tôi  tháy rõ  cẳng
                 thằng  Mỹ  vói  chiếc  đồng  hồ trên tay mà  tôi chưa  kịp giương
                 sủng  lên.  Nỏ «rẹt»  liền  một loạt  đại  liên  tôi  nghe nóng bỏng
                 cánh  tay  trải,  ngưòi  chao  đi,  suýt  rớt  nước  mắt. Tồi  biết
                 mình  bị  íhưong  rồi,  tay phải  liền  chụp  lồỵ Jíhau  súng.  Tôi
                 hình tĩnh  nòi  thầm trong  bụng. «Phải  rời  xuồng  thiệt lẹ,  và
                 phải  bắn  trước  khi  vòng thử  hai nó đến».  Tôi xẻ ảo  ra  băng
                 thật kỹ  vết  thương,  nhân  chìm  chiếc  xuồng  rồi  lội  đi  cách
                 đó  một  khoảng  xa.  Vết  thương chảy  máu  nhiều, tôi  cẫn thận

                 308
   310   311   312   313   314   315   316   317   318   319   320