Page 316 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 316
cứ đôi ba thước quay lại khỏa mrởc cho tan dấu máu. Tôì
ngồi lại trong một bụi đổ thưa cho chúng khỏi nghi, bẻ một
nhánh tràm cắm làm nạng đề cỏ thê bẳn một tay. Lúc đỏ tòi
lại nghĩ tỏi vợ con tôi nữa. Nhưng tôi chỉ nghĩ là tồi cỏ
thương yợ con tổi thì phải chiến đáu tới cùng, nên tôi chẳng
ân hận gi. Một phút sau vòng thử hai nỏ đến. Cải giống bay
lẹ như tên bắn, bay xán xả lại chỗ tồi, cải đầu tròn lớn mau
lổn như cải bọt nước trồi lên mặt nước vậy. Tôi bình tĩnh,
«yếu lĩnh», và đúng khoảng cách vừa phải tôi nồ liền một
phảt. Nỏ sà tỏi, tỏi thấy thằng Mỹ ngồi ỏ’ cửa chợt ngoẻo đầu
tay ròi khầu đại liên. Tôi biết chỉ bắn trúng thẳng Mỹ thòi,
không trúng máy móc nên nỏ khổng rớt.
Nỏ bắt đầu phát hiện đưọ-c tôi, cả ba chiếc vòng trứ
lại. Anh em trong đội du kích nghe tôi nố cũng đã chuẩn
bị sẵn sàng, tỏi nghe tiếng « cúc cúc » ảm hiệu chạy từ đầu
nầy tỏi đầu nọ. Bắt đầu một cuộc chiến đấu ác liệt đày.
Chuyện chiến đáu trên đồng nước thì chắc anh biết rồi.
Mình vói nỏ phải đương mặt nhau mà đánh, đọ gan nhau
mà ăn thua, nên không đưọ’c hở một giây, không được mất
hình tĩnh, không đưọ’c đê bom đạn của nỏ làm mình rối tri.
Anh em du kích chúng tòi ỏ’ rải rác không nhìn tháy nhau chi
họp đồng nhau bẳng tiếng súng nên sự chiến đẫu gan dạ của
từng ngưò’i càng cần thiết lắm.
Vết thirơng tôi càng lúc càng ehảv máu nhiều, trời lại
nẩng chang chang khiến tỏi khát nước như xẻ họng. Tòi cố
cắn răng khồng uống một giọt nưó*c, chỉ thỉnh thoảiạg liếm
vài giọt mồ hối cho đỡ khát thôi. Có lúc tôi xỉu đi, tòi mơ
màng thấy vợ con tôi hiện lên trưỏ'c mắt, hình ảnh vợ tỏi
nước mat như mưa như hôm nào đưa tôi ra chọ’ đi lỉnh dân
vệ vả đứa con gầy yến xanh xao trưỏc khi chết như dao cắt
lòng tồi. Roi tối lại tháy đang bị treo dưỏi bụng trực thăng
người dỏ* sống dỏ* chết, đau đớn khồ nhục trăm bề.
Cùng lúc đỏ cũng y như lan trưỏc tôi bị treo dưửi hung
trực thăng nỗi đau đớn lvhiến tỏi thầv căm thù chúng sỏi
3 09

