Page 317 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 317

sục,  tôi  cựa  quậy đữ  dội  chổng  trẫ  vỏi cơn  mê  như ma  quỷ
                   đang  rình  bắt  hồn  tôi,  cuối  cùng  tôi  choàng  tỉnh  dậy.  Ba
                   chiếc  chúng  đang  xẫn  xả  lao  tỏi  còn  cách  tôi  không  tỏi  hai
                   tầm  đát. Tôi  tỉnh hẳn,  hụp xuống  nước cho  nòng  súng  chếch
                   lên.  Tôi  chọn  ngay  chiếc  chinh  giữa  và  đề  mắt  ngay  vào
                   đường  ngắm.  Lẹ  như  một tia  chóp  bỏng  đen  nó  án  hết  đầu
                   ruồi.  Nhưng  tôi  còn  lẹ  hom nữa,  tôi nín thỏ’,  lảy cò  khi bỏng
                   đen  nỏ  chưa  qua  khỏi.  Khâu  sủng  chỉ  gật  nhẹ  một  cải,  tôi
                   biết  mình  đã  bắn  trúng.  Một  bựng  lửa  bừng  lèn  trước  mắt
                   tôi, cùng  lúc  vói chân  trái tòi đau xẻ,  nặng như cỏ  ai  trì phía
                   dưới.  Tồi  chép  miệng:  «Vậy  mà  nỏ  cung  CÒ11 kịp  bắn,  cải
                   giống thiệt độc hại hết sức ». Nhưng tôi lại nghĩ :  «Mình cũng
                   không  lỗ,  mình  đẫ  bẳn  chảy  nỏ  một  chiếc  rồi ».  Tôi  rưỏn
                   người  lên,  nhìn  tận  mắt  chiếc  xuồng  bav  gãy  cảnh đàu  chúc
                   xuống  dưới  rồi  mới  chịu dong  đi.  Tôi  chỉ  dùng  một  tay một
                   chân  đê boi  trên  đồng  nưỏ’c,  thỉnh thoảng tỏi hít thở không
                   khi  cỏ  lẫn  mùi  xăng  chảy  đề  quên  com khát.
                       Cứ  như vậy  tỏi  chiến  đấu  cho  tỏi  trưa,  rồi .xế  chiều.
                   Tỏi  không  nhỏ'  đẫ  bắn  cháy  chúng  bao  nhiêu  chiếc  nữa,  và
                   chúng  bắn  trứng  tôi  thêm  bao  nhiêu  vết iitvã.  Mỗi  lần  bắn
                   cháy  nỏ  tồi  đều  rướn  lên  dòm  thiệt  kv,  và  mỗi  lan  bị
                  thương  tỏi  lại  bẽ  thêm  một  nhảnh  tràm  lảm  nạng,  đợi  nỏ
                   đến  thật  gần mỏi  nè  súng.  Vói  khoảng cách như vậy tỏi khỏ
                   cỏ  thề hắn  trật,  trừ  khi  tôi  mất  bình tĩnh.  Nhưng  tôi vẫn
                   bình  tĩnh  lắm,  cho  đến  chiếc  cuối  cùng  tồi  bắn  chảy nó,
                  mọi  động  tác  của  tỏi  đều  rập khuôn  nliư  lủc đau  vậy.
                       Tồi  cũng  nhỏ’  rổ  ràng  là  tồi  không  hề  uống  một  Ỉ1 Ỏ’P
                  nước.  Tôi Met í)ị  thương  nặng như vậy  mà  uổng nirỏc thì dễ
                  chết  lắm,  có  lần  một trái  rốc-két  nỗ  nước  tạt  vô  miệng  tôi,
                  tôi  phun  liền  trỏ’ ra.  Tôi  nổi  hoài  trong  dạ  :  « Mình không
                  the  chết  lúc  nay  được,  mình  phải  sống  cho  íiển  lúc  nó  bỏ
                  chạy».  Cuối  cùng  chúng  đã  bỏ  chạy,  còn  tôi  thì  đưọ’c  anh
                  em  khiêng  ve.
                      Đỏ chưa phải là  trận  chiến  đáu gav go  nhát của tôi đàu,

                  310
   312   313   314   315   316   317   318   319   320   321   322