Page 136 - tap 2 phan 1
P. 136
hằng mấy chục héc-ta chung quanh, “chiến tích” của không quân
Mỹ trong ảo vọng “đưa miền Bắc trở lại thời kỳ đồ đá”. Trên đường
đi nhiều lần xe chúng tôi phải giảm tốc độ nhường đường cho các
đoàn xe hối hả chạy vào, trên xe là các đơn vị bộ binh, các những
khẩu pháo hạng nặng, những dàn tên lửa đất đối không, quả là
những ngày hội của chiến trường.
Từ Hà Nội chạy hai ngày thì đến Quảng Trị. Vào buổi sáng
ngày hành quân thứ ba, chúng tôi đã trải qua những phút giây
không cầm được nước mắt: Vượt qua con sông Bến Hải trên giới
tuyến quân sự tạm thời, trở về với miền Nam ruột thịt sau hơn hai
mươi năm cùng nhân dân cả nước gian khổ đấu tranh để nối lại
đôi bờ, cho giang sơn được liền một dải. Tôi ngồi trên xe mà nghe
rất rõ tất cả mọi tiếng đập rộn ràng của trái tim, cái ngày của trên
hai mươi năm hy vọng và chờ đợi đã đến! Dưới bầu trời trong
xanh, chúng tôi bảo cậu lái xe chạy thật chậm để quan sát thật
kỹ và lưu vào ký ức mọi kỷ niệm đau thương trên cây cầu Hiền
Lương đang còn tức tưởi mang trên mình hai màu sơn xanh, vàng
khác biệt trong cả một thời kỳ dài đất nước bị chia cắt, ở đây cái
màu xanh hòa bình hy vọng của phía Bắc đã bị bọn Mỹ - ngụy
chận lại giữa chừng, chưa thể kết nối với bến bờ phía Nam thân
yêu. Một cây cầu không dài lắm, chỉ có 178 mét, bắc qua con sông
Bến Hải cũng rộng từng ấy, nhưng trước đây tưởng chừng như nó
dài, nó rộng đến vô tận, biết bao giờ mới vượt qua được. Vì trên
đường hành quân không cho phép chớ thật sự tôi rất muốn được
dừng lại giữa cầu, nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng rộng đến 137 mét
vuông đang vời vợi tung bay trước gió trên bờ Bắc, để rồi bước
xuống đạp chân lên chỗ tách biệt giữa hai màu xanh - vàng, đường
ranh của cái giới tuyến quân sự tạm thời mà cả đế quốc Mỹ và bè
lũ tay sai từng rắp tâm biến thành một đường biên giới vĩnh viễn
chia đôi đất nước. Đứng đó thật lâu và hít thở đầy lồng ngực, tận
390 Nguyễn Long Trảo

