Page 146 - tap 2 phan 1
P. 146
bao chiến sĩ, đồng bào đã chiến đấu và chiến thắng trên chiến
trường Xuân Lộc năm xưa.
Sáng sớm hôm sau chúng tôi tiếp tục chạy thẳng về hướng Sài
Gòn, lúc này đã nhìn thấy giày dép quần áo và cả súng ống của
quân Việt Nam Cộng hòa vứt bừa bãi trên đường và một số xe
tăng bị bắn cháy. Khi xe chạy trên xa lộ Sài Gòn - Biên Hòa, tôi
chợt nghĩ: “Trời đất! Xa lộ chỉ rộng như thế này, với mặt đường lúc
vồng lên lúc võng xuống thì máy bay nào có thể hạ cánh cất cánh,
còn nhà đậu máy bay, kho tàng đặt ở chỗ nào, v.v... mà tay chuyên
gia quân sự nào đó lại kết luận đây là sân bay B-52 trá hình để cho
đài Hà Nội cứ thế mà la làng la xóm suốt ngày suốt tháng. Sau này
khi về công tác tại Sài Gòn tôi còn nghe anh Hai Thanh - Bí thư
huyện ủy Thủ Đức, vốn là cán bộ tại chỗ kể rằng khi quân Mỹ xây
con lươn chính giữa xa lộ thì bên “Việt Cộng” ta lại kết luận và phổ
biến với mọi người là chúng muốn ngăn không cho du kích từ phía
Bắc tràn về. Thế mà cũng nói được, lại cũng có người tin!
Khi xe chạy qua cầu Sài Gòn còn thấy mấy thùng phuy cát,
có lẽ nhằm chặn bước tiến của quân giải phóng, nằm chiếm một
phần mặt cầu, bên cạnh còn một xác lính Việt Nam Cộng hòa
mình đầy vết đạn. Qua cầu Thị Nghè vẫn còn thấy xác chiếc xe
tăng bị bắn cháy.
8 giờ sáng ngày 02-5-1975, đoàn chúng tôi vào tới Sài Gòn và
đến trú đóng tại Trường Cao đẳng Quốc phòng Việt Nam Cộng
hòa ở số 2 đường Thống Nhất, nay là đường Lê Duẩn. Ở đó tôi
còn nhìn thấy hình của một vài tướng lĩnh như Lữ Lan, Phạm Văn
Phú... treo trên tường. Còn bên trong nhà thì đầy rẫy những cuộn
băng video, có lẽ là các tư liệu quân sự, bị đơn vị bộ đội trú đóng
trước đây nghịch ngợm đem xổ ra treo lòng thòng đầy sảnh trước.
•
400 Nguyễn Long Trảo

