Page 162 - tap 2 phan 1
P. 162
vui miệng kể lại rằng trong thời gian đầu mỗi khi tôi đi qua rồi thì
họ “xé giấy tẹt tẹt”, hỏi tại sao thì họ bảo do run mà viết sai hết.
Mà chuyện họ lo sợ cũng có cái lý của họ, có lẽ họ cho rằng mình
đang nằm trong tay của quân đội đối phương thì khác gì cá đang
nằm trên thớt, bởi xưa nay trên cái thế gian này phỏng có bao
nhiêu trường hợp mà những quân lính của bên chiến thắng lại
chịu nương tay đối với những con người của đội quân chiến bại?
Chắc chắn là trong thời gian ấy họ đã luôn sống trong tâm trạng
căng thẳng, ngày đêm đầy rẫy những thắc thỏm lo âu.
Sau này trong quá trình làm việc chung thì do cung cách ứng
xử chân tình và các việc làm cụ thể của tôi mà khoảng cách về
phía họ tưởng chừng như không thể vượt qua khi mới gặp nhau
lại từng bước được thu hẹp, mối quan hệ tình cảm giữa chúng
tôi cũng từng bước được xây dựng và ngày càng trở nên gắn bó.
Chẳng hạn vì quan tâm đến đời sống vật chất đang rất khó khăn
của họ nên cho dù đang trong tình trạng cấm chợ ngăn sông,
không cho phép một cân gạo lọt ra ngoài ranh giới tỉnh, huyện,
tôi đã dùng xe quân sự đi Đồng Tháp liên hệ mua gạo về cung cấp
thêm cho họ; tôi không ngăn cản họ đem số nhu yếu phẩm được
cấp hằng tháng ra chợ bán, một việc làm đang bị cấm, và tôi còn
bảo sẽ thay họ chịu trách nhiệm, bởi ai có phê phán thì tôi sẽ nói
đây là chế độ họ được hưởng chớ đâu phải do xin xỏ mà có; chưa
nói đến cái khôi hài của tiêu chuẩn: Đàn ông cũng được cấp kim
chỉ, còn phụ nữ thì cũng được cấp thuốc lá! Sau đó tôi còn đề xuất
với nhà máy lập một trạm cơ khí chuyên sửa chữa máy cày, máy
kéo tại xã Mỹ Quý, huyện Cao Lãnh lấy tiền mua lương thực, thực
phẩm về cải thiện đời sống anh em. Cùng một công đôi ba việc,
tôi đã đưa một số cô thư ký gốc Sài Gòn hoa lệ của tôi đến nơi
ruộng đồng này để vừa làm công việc chuyên môn, vừa hòa đồng
với xã hội của những người nông dân thật thà chất phác, lại có
416 Nguyễn Long Trảo

