Page 164 - tap 2 phan 1
P. 164
Sau khi vào thành phố tôi đã tình cờ gặp lại chú Chín Nam,
người mà tôi có rất nhiều tình cảm và không bao giờ quên trong
suốt mấy mươi năm sau chuyến cùng thi rớt vào Trường Trung học
Mỹ Tho năm 1944, nghĩa là trên ba mươi năm xa cách. Chú ở một
mình trong ngôi biệt thự, vợ con đều di tản sang Mỹ trong những
ngày sắp giải phóng. Gặp nhau quá đỗi là mừng, bởi chúng tôi vừa
có quan hệ chú cháu, vừa cùng trang lứa, vừa có những kỷ niệm khó
quên khi xưa, lại trong cái không khí Sài Gòn mới giải phóng, mà
cũng không ngờ rằng tôi lại là một sĩ quan Quân đội Cách mạng.
Chú bảo tôi về ở chung, tôi bằng lòng ngay bởi nghĩ rằng sự có mặt
của tôi vừa làm cho chú vui vì được sống chung với người bạn cũ
trong khi vợ con đã đi xa, mà cũng khiến chú vững lòng vì sự có
mặt của một sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam trong nhà, điều
mà trong những ngày tháng mới giải phóng không phải người dân
thành phố nào muốn cũng có được. Tôi cảm động vì chú là người
đầu tiên chở tôi đến nghĩa trang tìm mộ ba má tôi, dọc đường còn
mua hoa đến đặt trên mộ, điều tôi chưa hề nghĩ tới và cũng chưa
từng làm bao giờ. Cũng nhờ chú tôi mới biết đường đến thăm mộ,
về sau tôi tự đến và mỗi lần đến là một lần tôi xúc động.
Đây là những vần thơ bày tỏ nỗi lòng thương tiếc cha mẹ
thân yêu:
Giẫm đám cỏ hoang vào nghĩa địa
Sè sè nấm mộ lạnh đơn côi
Chợt cảm thấy lòng buồn thấm thía
Con đã về đây Má đâu rồi?
Con đã xa Má mấy mươi năm
Sống trên đất Bắc thật xa xăm
Không bao giờ quên hình ảnh Má
Cực nhọc lầm than sống lặng thầm.
418 Nguyễn Long Trảo

