Page 163 - tap 2 phan 1
P. 163
dịp được thưởng thức các hương vị đồng quê như thịt chuột, cá
nướng trui, mắm đồng, bông điên điển, rau trai, rau mác,... chẳng
khác nào những chuyến đi du lịch điền dã.
Lại một câu chuyện khác có lẽ cũng đã để lại một ấn tượng tốt
trong lòng họ. Đó là một lần tôi tình cờ phát hiện một can xăng
hai mươi lít được giấu trong nhà xí. Tôi suy nghĩ và đoán chắc chỉ
có hai anh tên M. và tên L. mới có điều kiện ngoéo tay nhau làm
bởi một anh là thủ kho, còn anh kia là thư ký chuyên ghi phiếu
theo dõi cấp phát vật tư. Tôi bèn gọi cả hai lên, nói rõ suy đoán
của tôi và hỏi thẳng có phải chính hai anh đã làm việc này không,
lại còn nói thêm nếu tôi mà phục bắt thì đừng có hòng mà chạy
thoát. Các anh đều thành thật khai nhận, nói lý do là vì gia đình
quá túng thiếu, muốn lấy xăng đem ra ngoài bán để có được ít
tiền chi tiêu. Tôi bảo đừng bao giờ làm điều sai trái như thế, yêu
cầu phải mang can xăng trả lại kho, rồi móc túi lấy phiếu cung cấp
xăng cá nhân của tôi đưa cho các anh, bảo cứ ra cây xăng mà mua.
Có lẽ vì cảm kích chuyện xưa mà sau khi các anh đã về hưu, lúc
tôi cần người đến làm việc trong cơ xưởng của con trai tôi thì một
trong hai anh tuy cũng thuộc hạng kinh tế gia đình khá giả vì có
đứa con đang định cư ở Úc, nhưng vẫn rất sẵn sàng đến giúp và
làm việc rất tận tụy kỹ lưỡng.
Nghĩ lại thuở ấy chắc tất cả mọi người, trong đó có chúng tôi
là những cán bộ của Lực lượng Tiếp quản và những anh em thuộc
chế độ cũ trong Căn cứ 60 Truyền tin, không một ai có thể hình
dung được rằng đến một lúc nào đó sẽ không còn có cái khoảng
cách giữa “bên này, bên kia” cũng của những người “bên này, bên
kia”, bởi tất cả cùng góp sức xây dựng và phát triển một Nhà máy
Z-755 hiện đại và cũng rất nghĩa tình mà chúng tôi đều đặn tổ
chức lễ kỷ niệm ngày truyền thống vào ngày mồng Mười tháng
Năm hằng năm.
Nối lại đôi bờ 417

