Page 166 - tap 2 phan 1
P. 166
Cha tôi lại có mối tình riêng
Tôi có “Dì Hai” lại có em
Thuở nhỏ bênh Mẹ tôi căm ghét
Lớn lên hiểu đời mới biết thương.
Xót cảnh Mẹ Cha nghèo quá nghèo
Tháng ngày luống chịu cảnh gieo neo
Suốt đời trả mãi chưa hết nợ
Nhắm mắt xuôi tay nào thoát eo.
Cha Mẹ đều tin Đức Chúa trời
Cuộc sống đời này chỉ tạm thôi
Thiên Đàng rộng cửa đang chờ đón
Linh hồn được cứu sống đời đời.
Trước vong linh cha mẹ tôi tự nhận mình chưa làm tròn chữ
hiếu, thôi thì nguyện sẽ làm đứa con thảo, cố gắng tương trợ giúp
đỡ nhiều nhất cho các anh chị em trong gia đình, cũng là những
người con thân yêu mà ba má còn để lại trên cõi đời này, điều tôi
có thể làm được.
Tôi cũng đến thăm gia đình của cháu Hạnh, là cháu nội của
bác Ba Vẹn, từng sống chung một nhà với tôi từ thuở nhỏ nên cũng
hết sức vui mừng khi gặp lại tôi mặc dù cháu có chồng là một sĩ
quan biệt phái và anh ruột là một đại tá Việt Nam Cộng hòa. Tôi
gọi bằng “cháu” theo vai vế chứ thực ra tôi chỉ lớn hơn có một tuổi.
Tôi lại có cái cảm giác như mình lớn hơn cháu rất nhiều, có lẽ vì
cháu có thân hình nhỏ nhắn, còn tôi thì cao to, lại có cái già dặn
của người lính. Cháu là giáo viên dạy môn Văn ở một trường trung
học bên Quận 4 và là một con người rất tốt bụng, đã hỗ trợ rất
nhiều cho cha con tôi trong thời gian mới về Sài Gòn. Khi người
420 Nguyễn Long Trảo

