Page 167 - tap 2 phan 1
P. 167
chồng của cháu được mãn hạn học tập cải tạo, tôi lại nhờ xe Jeep
của đơn vị đưa về sống tại xã Tịnh Thới vốn là quê hương của cháu.
Rồi vợ tôi cũng nhờ có mối quan hệ quen biết mà xin cho cháu
được chuyển từ Quận 4 về dạy trong một trường trung học ở Quận
1, gần gia đình hơn. Hai việc này khiến các cháu thực sự cảm kích,
bởi cho rằng chúng tôi không những không có sự kỳ thị mà còn
chịu giúp đỡ người thân vốn là người của chế độ cũ. Buồn cười là
sau khi vượt biên sang Mỹ cháu còn gửi thư về hỏi rằng việc cháu
vượt biên như thế có ảnh hưởng gì đến vợ tôi hay không, một câu
hỏi buồn cười nhưng cũng thật đáng thương!
Tôi cũng tìm đến nhà thăm cậu Út, tức bác sĩ Nguyễn Sanh
Châu, một người vốn rất khó tính, người mà năm xưa đã từng
có câu nói làm tôi hết sức tự ái và xách gói ra đi không một tiếng
chào. Tuy không quên chuyện cũ, nhưng tôi vẫn đến thăm cậu, bởi
vì thấy cậu vẫn là người yêu quê hương đất nước nên mới không
đi di tản, mặc dù cậu rất có điều kiện, hơn nữa tất cả các con cháu
của cậu đều đang sống ở nước ngoài. Tôi cũng rất mến mợ Út vốn
là con người hiền hậu và tốt bụng, mặc dù xuất thân từ một gia
đình giàu có vào bậc nhất nhì Cao Lãnh, nhưng mợ lại rất thương
yêu các anh chị em và con cháu nghèo khó bên nhà chồng. Sau hai
mươi lăm năm xa cách, hôm nay tôi đã khôn lớn, đã đi theo Cách
mạng, vị thế xã hội đã khác và lại là người đầu tiên trong những
anh chị em đã tham gia Cách mạng bên họ ngoại đến thăm cậu
ngay sau khi Sài Gòn mới giải phóng nên được cậu mợ rất quý
mến. Cậu đã bước tới ôm chặt hồi lâu khi tôi vừa bước chân vào
nhà, điều mà trước đây có lẽ không bao giờ có với bất cứ người
nào trong bà con dòng họ. Và kể từ lần gặp mặt đó tôi luôn tiếp
nhận được tình thương thật sự của cậu mợ mỗi lần tôi đến thăm.
Nhìn lại thì trong những ngày trở về Sài Gòn tôi đã được khá
nhiều người trong họ hàng cũng như những người từng quen biết
với gia đình tôi khi xưa tỏ vẻ quý trọng. Tôi chợt ngộ ra rằng, từ
Nối lại đôi bờ 421

