Page 165 - tap 2 phan 1
P. 165

 Má đã đi rồi xa các con
                       Đứa thì ngoài Bắc đứa trong Nam
                       Một bàn tay Má nuôi khôn lớn

                       Chữ hiếu chúng con báo chẳng tròn.
                        
                       Đến thăm mồ Mẹ lại nhớ Cha

                       Một đời phiêu bạt khắp gần xa
                       Chỉ mong cuộc sống được no ấm
                       Cho vợ cho con cho Mẹ già.



                       Gánh nặng gia đình Cha gắng lo

                       Tiếc thay chẳng được phước trời cho
                       Cả đời lặn lội thân cò cốc

                       Tay trắng ra đi tay trắng về. (1)
                        
                       Nhưng tấm lòng Cha thật bao la

                       Thương yêu con cái mãi đến già
                       Có những đứa con đi xa lắm
                       Mỏi mắt chờ mong vẫn ráng chờ.



                       Riêng đối với tôi Cha rất thương
                       Được Người dẫn dắt khắp nẻo đường

                       Bao lần khờ dại Cha chẳng trách
                       Lại quá khen tôi biết nhún nhường.
                     


           1.   Đọc câu thơ này một anh bạn đã cảm hoài thân phận của cha tôi nên gợi ý bổ sung thêm
               hai câu thơ của Thượng tướng Trần Văn Trà để nói rằng cha có thể tự hào về con không
               còn cảnh “Tay trắng ra đi, tay trắng về” như người cha suốt một đời khổ cực, mà là:
                          “Ra đi hai bàn tay trắng
                          Trở về một dải giang sơn”.



                                                                Nối lại đôi bờ   419
   160   161   162   163   164   165   166   167   168   169   170