Page 169 - tap 2 phan 1
P. 169
tiền và nhận ra ngay. Tôi mừng quá nhảy xuống đi thẳng đến bên
cô và mặc dù đã biết đúng là cô rồi nhưng tôi vẫn cứ hỏi: “Cô có
phải là cô Liễu không?”. Thấy tôi mặc quân phục và đi xe Jeep nhà
binh cô sợ quá miệng nói liên hồi: “Tôi là nhân viên nhà nước
mà! Tôi là nhân viên nhà nước...”. Thấy cảnh đó thương quá nên
tôi nói nhẹ nhàng: “Anh là Trảo đây mà!”. Lúc đó cô kịp nhận ra
tôi tuy đã mấy mươi năm xa cách, và có lẽ cũng hết sức bất ngờ
nên ngỡ ngàng nhìn tôi trân trân và hỏi lại: “Anh Trảo đó hả?”, nói
mà ánh mắt lộ rõ niềm vui. Sau đó cô bảo đứa con trai dẫn tôi về
nhà ở đường Trần Hưng Đạo rồi trở về nhà tiếp chuyện với tôi.
Đến nhà, giữa tôi và cô cứ hỏi và đáp bao nhiêu chuyện đã qua,
trong đó cô cũng có lời trách nhẹ là tại sao tôi ra đi mà không nói
gì với cô hết! Lúc vào đến nhà tôi đã thấy người chồng đang bê đĩa
cơm xúc ăn bằng thìa và trong suốt thời gian từ khi tôi mới đặt
chân cho đến lúc cất bước ra đi vẫn một thái độ lạnh lùng không
muốn bắt chuyện, cho dù cô Liễu có giới thiệu là bạn học cũ. Khi
ra về, cô còn bảo tôi lúc nào rảnh rỗi thì đến dẫn cô vào bệnh viện
Thống Nhất thăm người bác ruột là bác Lê Văn Huấn, một trí
thức kháng chiến. Tôi hứa, nhưng sau đó nhớ lại thái độ lạnh nhạt
của người chồng nên tôi đành thất hứa và từ đó về sau không một
lần gặp lại. Sau này nhớ đến chuyện cũ tôi tự trách mình tại sao lại
có cách xử tệ như thế đối với người bạn mà bao nhiêu năm mình
luôn giữ trọn trong lòng một tình cảm thân thương? Rồi tự nhiên
mong sao có dịp gặp lại để có lời xin lỗi, cho dù đã là quá muộn.
Tin chắc rằng lời xin lỗi sẽ được chấp nhận.
Sau đó tôi lại trở về Cao Lãnh là nơi chôn nhau cắt rốn và
cũng là nơi có nhiều kỷ niệm trong những ngày tháng trước khi
tôi lên đường tập kết ra miền Bắc. Thế nhưng Cao Lãnh ngày nay
không còn được bao nhiêu dấu vết của ngày xưa, mọi thứ đều
đã thay đổi, kể cả tên tỉnh cũng đổi thành Kiến Phong, rất khác
Nối lại đôi bờ 423

