Page 172 - tap 2 phan 1
P. 172
đánh ba tôi trọng thương khi xưa. Đúng là trời xui đất khiến, thiện
ác đáo đầu, nhưng cũng phúc cho ba đời nhà nó vì tôi không phải
là một con người độc ác, lại biết tôn trọng chính sách, nếu không
thì ít nhất cũng u đầu què cẳng. Hôm đó tôi đi ăn sáng tại chợ Cao
Lãnh, tình cờ gặp nó đang ngồi uống cà phê trong tiệm nước, và
nhận ra ngay. Lúc này thì tôi lại nhớ ngay đến chuyện cũ, nhớ hình
ảnh mình mẩy đầy thương tích của ba tôi, rồi chân tôi tự khắc
bước đến gần, tôi chỉ tay vào mặt nó hỏi: “Ê, mày có phải là thằng
N. trung đội trưởng Hòa Hảo không?”. Thấy tôi mặc quần áo bộ
đội, lưng đeo súng ngắn, mặt hầm hầm, nó hết sức hoảng bèn nói
lắp bắp: “Dạ... dạ thưa phải, mà em đã thôi làm từ lâu rồi!”. nó lớn
hơn tôi mấy tuổi, nhưng sợ quá nên xưng em. Tôi hỏi dồn: “Vậy
mày có biết tao là ai không?”. nó đáp: “Dạ thưa không, mà... mà
chỉ nhớ mài mại...”. Tôi nói: “Tao là con ông Năm Nhường, người
đã bị mày đánh cho mang tật hồi năm 1948 tại cầu Mù U, mày có
còn nhớ chuyện đó không?”. Nói đến đó thấy mặt mày nó tái xanh
tái mét, chắc nghĩ rằng đang thời tranh tối tranh sáng này tôi cũng
dám móc súng ra bắn nó ngay tại chỗ để trả thù chớ chẳng phải
chơi! Và điều đó cũng rất có thể lắm chớ! Nhưng cũng lạ, sao lúc
đó con người tôi bỗng trầm tĩnh trở lại, và cũng thấy có hơi thương
hại, nên tuy nét mặt vẫn nghiêm nhưng giọng nói ôn tồn hơn: “Nói
cho mà biết, để mà chừa”. Rồi tôi bỏ đi, không thèm dòm lại.
Tôi lại có buổi “ra mắt” đặc biệt đối một đứa cháu rể có dính
líu với chế độ cũ, mà người bày trò là anh Ba Đẩu, một người
thân trong gia đình. Khi dắt tôi đến nhà, thấy nó và một lũ con
lóc nhóc đang ngồi quanh bàn ăn cơm anh bèn nói to: “Thưa ông,
chính nó đó!”. Thấy tôi mặc quần áo bộ đội, mang súng ngắn, mà
bị “chỉ điểm” như thế nên nó đã chột dạ. Tôi bèn mở miệng dằn
giọng bằng một câu: “Mày là thằng thiếu úy cảnh sát Hai đó hả?”.
Nghe đến đó nó sợ hết hồn, mặt xanh như tàu lá, còn mấy đứa
426 Nguyễn Long Trảo

