Page 173 - tap 2 phan 1
P. 173
con cũng phát hoảng chạy tuốt vào trong buồng. Nó lắp bắp nói:
“Dạ, dạ tôi chỉ là cảnh sát giao thông thôi mà!”. Tôi lại bồi thêm
một câu: “Mày là cảnh sát ác ôn chớ cảnh sát giao thông cái gì, mà
lại còn có vợ bé vợ mọn, bỏ vợ bỏ con nữa!”. Nghe tôi nói trúng
phóc nó dợm co giò chạy, tôi chồm tới tóm chặt cánh tay khiến
nó càng hoảng hơn, run dữ. Lúc này tôi mới cười nói: “Tao là cậu
Tám của vợ mày đây” và buông tay nó ra. Còn anh Ba Đẩu cũng
khoái chí cười ha hả nên nó cũng kịp hoàn hồn nói: “Cậu làm con
đứng tim, chút nữa là đái ra quần!”. Tôi nghe mà cười quá chừng.
Còn anh Ba Đẩu lại nói thêm: “Bây giờ thì sướng chưa, thiếu úy
Việt Nam Cộng hòa lại có cậu vợ là cách mạng rồi còn gì nữa?”.
Hai ba chục năm sau gặp lại nó, nhắc đến chuyện này hai cậu cháu
cùng cười ngất.
Sau đó tôi lại trở về Mỹ Quý của Đồng Tháp Mười là căn cứ
kháng chiến mà một thời tôi từng gắn bó, và may mắn được gặp
lại chú thím Ba Sảo, những người từng cưu mang gia đình chúng
tôi trong những ngày tháng tản cư khó khăn nhất. Nhưng rất
buồn là chú đã bị tai biến mạch máu não, suốt ngày chỉ nằm trên
võng, gặp tôi chỉ cười cười mà không nói năng được gì. Không
biết chú có còn nhớ những lời dặn dò đối với tôi khi xưa hay
không, những lời ân cần khuyên nhủ của chú, một đảng viên cộng
sản kiên trung đối với một đứa cháu còn non nớt trước khi bước
chân vào một chiến trường đầy gian lao thử thách. Nhưng tôi thì
không bao giờ quên những lời dặn dò đó, cũng như không bao
giờ quên những lời khuyên răn của những bậc cha chú, những lời
chỉ dạy đã góp phần giúp tôi nên vóc nên người để có thể không
hổ thẹn khi trở về thăm và đứng trước mặt chú. Còn thím Ba thì
răng rụng hết trơn, cái miệng móm xọm, ăn trầu phải dùng ống
ngoáy. Trong mấy đứa con của chú thím có thằng Năm Tấn và
thằng Bảy Trực đã lần lượt hy sinh khi đang cầm súng, mấy đứa
Nối lại đôi bờ 427

