Page 171 - tap 2 phan 1
P. 171

chúng cũng thế. Rồi chàng đại úy Việt Nam Cộng hòa là chồng
           của Út Chín lại trổ tài làm món chuột nướng chao để thết đãi
           viên đại úy cộng sản. Ở trong cái gia đình “xôi đậu” này, hình như

           trong những ngày đầu thì không có sự hiện diện của không khí
           “địch ta” làm cho tôi cảm thấy thật thoải mái khi tiếp xúc. Thế
           nhưng sau này, khi hai chàng rể bị bắt đi học tập cải tạo trong thời
           gian khá lâu mà chưa được cho về thì hai đứa con gái lại thù cộng
           sản hết biết, và cũng vì thế mà tôi lại bị “vạ lây”. Rất lấy làm tiếc

           bởi chúng đâu nhận thức được rằng đây là cách xử lý nhân đạo
           của Cách mạng đối với một số lượng lớn những sĩ quan, viên chức
           của chính quyền Sài Gòn, không có các cuộc “tắm máu” như bộ
           máy chiến tranh tâm lý từng hù dọa. Nhưng đây lại là một công
           việc cực kỳ khó khăn phức tạp, bởi vì vừa phải thực hiện việc

           cách ly để đảm bảo an ninh quốc gia sau cuộc chiến, vừa phải làm
           những công việc mà bên cách mạng quen gọi là giáo dục chính trị
           tư tưởng để thuyết phục những người không dễ thuyết phục chịu
           chấp nhận vị trí cầm quyền của chế độ mới do những người từng

           ở bên phía đối địch lãnh đạo. Càng khó khăn hơn trong việc phân
           tích để họ nhận rõ cái thể chế mà họ từng phục vụ chính là một
           thực thể bù nhìn tay sai được chuyền từ thực dân Pháp sang tay đế
           quốc Mỹ. Bên cạnh đó còn phải ngăn chặn các hoạt động lôi kéo,
           chống phá của các thế lực thù địch trong và ngoài nước, và nhiều
           công việc khác nữa khi mà tâm lý thù hận còn đè nặng lên cả đôi

           bên, cho nên không thể ngày một ngày hai mà họ có thể trở về
           đoàn tụ với gia đình. Mà một công việc khó khăn phức tạp có tầm
           vóc xã hội như thế thì khó có thể hàn gắn một sớm một chiều, chỉ
           những ai có sự hiểu biết thấu đáo mới có thể bớt đi những phiền

           muộn, oán trách.
               Trong chuyến về Cao Lãnh đầu tiên này, cũng thật bất ngờ tôi

           đã gặp lại tên N. là trung đội trưởng quân Hòa Hảo, kẻ đã từng



                                                                Nối lại đôi bờ   425
   166   167   168   169   170   171   172   173   174   175   176