Page 175 - tap 2 phan 1
P. 175
là nhà vắng chủ bởi vì trước ngày giải phóng thì cả gia đình chị
đều chạy vào Sài Gòn. Tôi đến gặp các đồng chí bộ đội vốn là lực
lượng quân sự địa phương, bảo đó là nhà của chị ruột tôi, xin cho
nhận lại. Có lẽ họ thấy tôi là sĩ quan bộ đội chính quy, mang quân
hàm quân hiệu, trang bị súng ngắn, có giấy đi đường do bộ đội
cấp, mà chị cũng không phải là chức sắc gì của chế độ cũ nên họ
đồng ý trả lại nhà và đất ở, còn trường học thì không. Cũng nhờ
chuyến đi đó mà chị có thể bán mảnh đất và nhà được mấy cây
vàng, lấy vốn làm ăn khi cả gia đình chuyển về Sài Gòn. Lại còn
một việc khác tôi cũng phải giúp khi chị đưa cả gia đình trở về Sài
Gòn là nhờ các đồng chí công an địa phương cho phép được nhập
hộ khẩu, bởi tuy có nhà nhưng chị lại không có tờ khai gia đình ở
thành phố. Tôi lại còn làm một việc hơi “liều” là thay chị đứng tên
mua một căn nhà ở Tân Quy Đông để chị và các con được ra sống
ở vùng ngoại ô, xa trung tâm thành phố.
Cũng vào đầu năm 1976 tôi có làm đơn bảo lãnh cho đứa em
ruột là Chín Giáp và đứa cháu ruột tên Tuyên đều là sĩ quan Việt
Nam Cộng hòa đang học tập cải tạo. Có người chỉ trích tôi, nhưng
tôi đã nói thẳng là chẳng lẽ sĩ quan quân đội thì không có tình
cảm và trách nhiệm gì với anh em trong gia đình hay sao, cho dù
đó là sĩ quan của phía bên kia. Hơn nữa đây là một chủ trương của
Nhà nước, không dính dáng gì đến trách nhiệm phục vụ trong
quân đội của tôi. Tôi còn nghĩ bụng nếu vì việc này mà người ta
không còn tin tưởng tôi do “có liên quan”, và quá nặng tình cảm
gia đình mà không phân biệt “địch - ta”, thì tôi sẽ ra ngoài tìm việc
làm, không có gì phải đắn đo suy nghĩ. Ngày biết tin đứa em trai
được ra trại, tôi ngồi xe Jeep của đơn vị lên tận trại cải tạo Cà Tum
ở Tây Ninh đón về mặc cho những lời xì xào bài bác của không ít
người chung quanh. Có chuyện trục trặc nhưng kết thúc có hậu là
khi tôi đến trại thì trời đã nhá nhem tối, họ lại chưa làm xong thủ
Nối lại đôi bờ 429

