Page 89 - tap 2 phan 1
P. 89
thế kỷ rồi chớ đâu có ít, với bao biến động của cõi thế nhân sinh.
Tôi mừng vì được gặp lại những ân nhân của mình khi xưa, còn
họ thì cảm kích bởi tôi đã không quên những người con của một
gia đình vốn là nông dân chất phác thuở nào. Sau những phút giây
mừng rỡ của cuộc tái ngộ là những câu chuyện hàn huyên của trên
năm mươi năm xa cách. Được biết cậu Ninh, năm nay đã bảy mươi
bảy tuổi và cô Tích bảy mươi lăm tuổi - từng là những dân công
hỏa tuyến trong các trận chiến đấu bảo vệ cầu Hàm Rồng. Qua
câu chuyện kể thì tôi lại được biết trận địa phía Bắc cầu Hàm Rồng
mới là nơi từng diễn ra cuộc chiến đấu ác liệt nhất với không quân
Mỹ, nhưng sau này khi nói đến chiến công của cầu Hàm Rồng
thì người ta thường chỉ nhắc đến thành tích của những dân quân
Nam Ngạn và điều đó hình như đã để lại không ít thắc mắc trong
lòng người dân bờ Bắc. Theo đánh giá riêng của tôi, với địa thế của
hòn núi Ngọc thì trận địa phía Bắc mới là nơi đọ sức ác liệt nhất
giữa ta và địch, mà minh chứng cụ thể là khu vực mồ mả bố mẹ
của anh em nhà cậu Ninh cũng được trưng dụng làm nơi bố trí các
trận địa pháo cao xạ bảo vệ cầu Hàm Rồng khi xưa.
Cô Tích còn cho biết đã đi nghĩa vụ ba năm từ 1985 đến 1988,
không phải nghĩa vụ quân sự mà là nghĩa vụ làm giáo viên tại
huyện Đầm Dơi, thuộc tỉnh Minh Hải (nay là Cà Mau), còn người
chồng là lính “ăn cơm Bắc, đánh giặc Nam” theo cách nói ví von
của cô, và là thương binh hạng 4/4 của số chiến sĩ đi B thời chống
Mỹ. Qua câu chuyện kể tôi thật sự bất ngờ vì đâu nghĩ rằng những
người từng trải lòng đón tiếp chúng tôi khi vừa mới chân ướt chân
ráo ra miền Bắc lại cũng chính là những người đã từng góp xương
máu và công sức cho miền Nam ruột thịt. Rất tiếc vì chuyến này
tôi cùng đi chung với nhiều người nên không thể ở lại qua đêm
được. Trước khi ra về cậu Ninh còn tặng cho tôi một gói thuốc
bổ, bảo uống cho bổ khỏe để còn có dịp gặp lại, còn cô Tích thì
Nối lại đôi bờ 343

