Page 93 - tap 2 phan 1
P. 93
Đến bên bờ sông Gianh với dòng nước trong xanh mông
mênh và phẳng lặng, nhìn lên thượng nguồn thấy núi non giăng
giăng trùng điệp, tôi chợt nhớ đến thời Trịnh - Nguyễn phân
tranh, chia đôi đất nước bởi sự tranh giành quyền lực của những
người con cùng một dân tộc. Rồi đến hôm nay, một lần nữa đất
nước lại bị chia cắt tại sông Bến Hải, một con sông cũng không
rộng lắm, nhưng không biết cái thời gian khắc nghiệt đó sẽ kéo
dài bao nhiêu lâu so với thời gian hai, ba trăm năm khi xưa, bởi kẻ
đang gây chia cắt là một đế quốc hùng mạnh nhiều tiền lắm của,
và sau lưng chúng còn cả một lũ tay sai đầy dã tâm lẫn tham vọng.
Đối với tôi, đất nước bị chia cắt thời Trịnh - Nguyễn đã đi vào lịch
sử xa xưa, tôi nào có trải qua nỗi đau chung thuở ấy, còn hôm nay
tôi là chứng nhân cũng đồng thời là nạn nhân, bởi chính bà con
họ hàng và gia đình tôi phải chịu cảnh chia lìa, lại đang sống trong
vòng kềm kẹp của kẻ thù, ai còn ai mất, đến bao giờ mới được gặp
lại cho thỏa lòng mong ước, và còn có dịp trở về đền đáp công ơn
sinh thành dưỡng dục của mẹ cha?
Sau khi qua sông Gianh, tôi đạp xe ngang qua làng Cảnh
Dương với nhiều ngôi nhà ngói đỏ ẩn sau các rặng dương xanh
mát, tưởng như nghe ở đâu đây bài Quảng Bình quê ta ơi với tiếng
hát ngọt ngào của cô Kim Oanh trên Đài Phát thanh, và nhớ đến
đội du kích Cảnh Dương một thời anh dũng chống Pháp.
Tôi lại tiếp tục đạp xe trên một quãng đường dài vắt qua những
đụn cát trắng, lúc nào hơi nóng cũng bốc lên hừng hực, thật thấm
thía với câu thơ đầy hình tượng của Tố Hữu sau này “Chang chang
cồn cát nắng trưa Quảng Bình”, trước khi đến được thị xã Đồng Hới
với chiếc cổng thành vững chắc của Lũy Thầy được xây dựng từ cặp
mắt nhìn xa trông rộng của nhà chiến lược tài ba Đào Duy Từ.
Tôi đã đến kiểm tra một đài radar khác ở một vùng gần Vĩnh
Linh, nhưng vì quá lâu rồi nên không còn nhớ rõ địa điểm, chỉ
Nối lại đôi bờ 347

