Page 26 - nguoi anh hung chan dat
P. 26
Người anh hùng ch ân đất 27
- Thanh niên thời đại thì phải làm gì đó cho rạng danh làng xã, ở
nhà bám đít đàn bà đâu đáng mặt mày râu.
Trời đất, mới không gặp nhau có mấy tháng mà giọng điệu chúng
nó khác hẳn. Chúng nó ăn nói thật tối tân. Một thằng lại lên tiếng hót du
dương vào tai anh chàng Bảy quê mùa, cục mịch:
- Thời buổi nầy mà còn để “mái tóc huyền quấn đôi chân thiên lý
mẩ’ thì thật là tệ cho phận làm trai. Mẩy không thấy người ta hát “Nẩy anh
em ta cùng nhau xông pha lên đàng” đấy à? “Tiểu đoàn Ba lẻ bảy đánh đâu
được đấy”, đấy à? Thằng, thật là lạc hậu, chậm tiến - như đàn ông thiến!
- Nhưng mẩy nói tao nghe xem đôi chân “thiên lý mã” là gì?
- Mã là ngựa. Thiên lý mã là ngựa chạy đường dài vạn dặm ra chốn
sa trường. Nó là tinh thần của đấng nam nhi. Mái tóc huyền là tóc đàn bà,
con gái, đầy mê mẩn, quyến dụ. Để cho tóc đàn bà buộc đôi chân thằng
ninh ông trên giường ngủ với nó suốt ngày nầy qua ngày kia thì tiêu ma
tuổi trẻ, đời trai. Bây giờ mà ở nhà cưới vợ thì thiệt là không phải thanh
niên “Đời sổng mới” tí nào. Mầy đăng ký tòng quân đi!
- Tòng quân...? Là đi theo Việt Minh đó hả?
- Không theo Việt Minh thì theo ai? Anh Hai, anh Ba của mầy
không phải đã đi theo Việt Minh hết rồi đó sao. Mấy anh ấy hoạt động ở
xã nhà chớ không phải thoát ly như bọn tao.
- Anh Hai, anh Ba tao theo Việt Minh hết rồi sao?
Bảy không nói, không rằng, ôm áo chạy một hơi về nhà tìm hai ông
anh để hỏi cho ra cái tội hai người đi theo Việt Minh mà giấu Bảy, bắt Bảy
ở nhà lấy vợ. Thật là tức muốn ói máu được.
Về đến nhà, tìm mãi không gặp ông anh nào, vội chạy lên nhà trên
tìm ông già tía để nhất quyết phản đối chuyện cưới vợ, thì không ngờ ông
già đã để sẵn cây roi mây trên bộ ngựa gõ:
- Mầy đi đâu mấy ngày nay không thấy mày, thấy mặt?
- Con đi kiếm mấy thằng bạn...
- Lên ngựa cúi xuống!
- Mầy muốn vợ, thổi đèn, muốn ôm con gái nhà người ta. Mầy biết
tội đó là tội gì không?

