Page 22 - nguoi anh hung chan dat
P. 22
Người anh hùng ch ân đất 23
cực nhanh, khiến hai anh em Bảy phải nhảy xuống ao bùn mà lặn, đút
đầu xuống nước, chổng mông lên trời, quẫn áo, đầu cổ ngoi ngóp, chèm
nhèm như khỉ mắc mưa, nhìn không ra thể thống chiến binh Việt Minh
gì nữa. Khi mệt quá, leo lên bờ ngồi thở dốc, mãi mới biết hai chiếc máy
bay kia không phải bắn hai anh em nhà Bảy, mà bắn vào một nơi nào đó
xa đến biệt ngàn. Để giữ thể diện cùng bạn bè, cả gia đình nữa, hai anh
em Bảy phải đến một cái búng đập, tắm giặt, phơi quần áo cho đến khô
mới mặc vào rồi kéo nhau về. Thấy hai anh em nhà Bảy đi đào chuột mà
giỏ trống không, thằng bạn hỏi: “Sao đào mà không có con nào?”, Bảy liền
thay anh, lém lỉnh trả lời: “Tụi tao bị máy bay bọn Pháp bắn suốt buổi.
Lo trốn không, chớ đào được gì đâu. Phải tài lắm mới mang được hai cái
mạng trở vể đó mầy!”
- Vậy à? ủa, nhưng tao thấy xóm mình có ai nói bị máy bay bắn
đâu. Nó bắn ở tuốt bên Mỹ An gì lận.
- Làm gì có? Tao với anh Ba tao đưa xà-vi lên bắn, nó tưởng bắn nó,
nó xả súng cà-nông bắn lại quá trời, đạn đi “véo”, “véo” trên đầu. Bọn tao
bèn nhảy xuống ao, lặn sâu trong nước mà trốn mới còn mạng đó chứ.
Không tin hả, hỏi anh Ba tao coi?
Thằng bạn của cu Bảy nhìn anh Ba, thấy anh Ba trợn mắt, liền tháo
chạy, vừa chạy vừa vỗ tay, miệng la chí choái:
- Á, ngộ quá, hai anh em nhà thằng Bảy bị máy bay bắn... Máy bay
bắn hai anh em thằng Bảy Đầu Giổ... Làng xóm ơi, hai anh em thằng Bảy
Đầu Gio bị máy bay bắn mà vẫn sống nhăn răng... Ngộ quá...! Chuyện lạ
có thật, bà con ơi...!
Tới trong giấc mơ, hai anh em cu Bảy vẫn cười, khiến những người
xung quanh nghe thấy, nghĩ mãi cũng không biết hai anh em nó có gì vui
đến mang cả nụ cười đi vào giấc ngủ.
- Tao thấy anh Hai nhà mình dường như hoạt động cho Việt Minh.
- Sao anh biết?
- Tao thấy mấy ông Việt Minh quen hay nói chuyện xầm xì với ảnh.
- Nghĩa là ảnh dám lén ba mà tham gia quốc sự?
- Đừng có nói lớn. Tao tính sau nầy cũng theo Việt Minh.

