Page 23 - nguoi anh hung chan dat
P. 23
24 T rú c Phương
“tỊe5
- Hả, theo Việt Minh!? Nghĩa là đi đánh trận thiệt đó hả? Vậy là
tui... tui cũng...
- Mầy còn con nít mà đi với đứng gì. Vô đó phải biết chạy cho
nhanh, để lính Pháp đi càn còn chạy trốn.
- Thì tui...
- Thôi, dẹp, về tới nhà rồi. Mầy nói bậy là bị đòn nát đít ráng chịu
đó nhen.
- Tưởng khó gì, làm Việt Minh mà chỉ chạy thì tui cũng làm được.
Không cần anh đâu!
Vậy rồi mấy ngày sau, khi Việt Minh kéo đại quân về đóng trong
xóm, cu Bảy thấy súng ống, đạn dược rình rang, đầy đàng đẩy đống, khoái
đến nôn ruột luôn. Cứ lén nhìn mấy anh rồi đưa tay đặt lên báng súng
xoa vuốt suốt ngày thật sướng tay. Súng thật có khác. Ai đã từng chơi súng
giả bằng cây, khi gặp súng thiệt mới biết mê mẩn tâm thần. Hết sờ báng
cây đến sờ nòng súng. Rồi sờ đến đạn. Đến lựu đan và mìn. Rồi sờ đến
mấy chiếc mũ nan. Thay vì bị rầy thì lại bắt gặp những nụ cười hiền lành,
độ lượng. Lúc các anh bộ đội ăn cơm, Bảy ưu tiên được ngồi giữ súng.
Oai ra phết! Tối hôm ấy nhất định phải tìm mấy thằng bạn thân để khoe
cho được chuyện giữ súng của mình. Thật là linh thiêng!
Công việc cách mạng tự dưng lại đến. Bọn giặc vào xã đóng đồn.
Mấy anh sai Bảy trà trộn, giả đò đi chơi, hoặc giúp mấy tên lính quốc gia,
lính tây lấy nước, mua thuốc để dò la tin tức từ chúng. Xem hầm hào
chúng đào kiên cố ra sao, bê' ngang mấy thước, bề dài mấy thước; bọn
chúng có bao nhiêu thằng, bao nhiêu súng, súng lớn, súng nhỏ, tên thằng
chỉ huy v.v... Và cứ mỗi lần như thế, cu Bảy mang thông tin vể báo cáo,
được mấy anh khen, khi cao hứng còn cho đeo súng thử vào người, khoái
đến bỏ cơm bỏ nước...
Rồi mấy năm sau, mỗi thằng cu, con hến đều nhận thêm tuổi vào
mình. Chiến tranh cũng không đủ sức làm cho tuổi thơ phải buồn, phải
chán. Thật là kỳ diệu lắm thay! Vậy mà quây tới quây lui, nhìn lại, dường
như tuổi thơ bị ai đó lấy cắp. Cái tuổi khóc chưa có nước mắt, vừa khóc
vừa cười, quẩn vá áo rách, ăn cái gì cũng biết ngon, chơi trò gì cũng thấy
vui, vụt cái, như trăng lặn. Con gái lấy chồng, lạy xuất giá cứ khóc ngùi
ngùi, chắc là tiếc nuối cái tuổi thơ đẩy chim, đầy bướm và những cánh

