Page 21 - nguoi anh hung chan dat
P. 21

22                         T rú c Phương





                Đau  đến  không cất mồm khóc  được,  vậy mà vẫn  phải  cố  trả lời:

                -  Tụi nó không  chơi  thì  tui không chơi  nữa...
                -  Tao  không  cho  mầy  chơi  nữa.  Chơi  mà  để  người  ta  kéo  đến  nhà
          mắng vốn...
                -  Tại  má  nó  hổng  biết  đó.  Trước  khi  chơi  đã  thỏa  thuận  nhau  chết
          bỏ  chớ không méc...  Đánh trận  thì phải  có  bị thương,  có  đổ  máu  chớ...
                -  Ạ,  mầy  còn  ngoan  cố  hả  -  Ông  già  giở  chiếc  roi  tre  lên  vụt  vào
          đít thằng con  nghịch  ngợm ngang bướng của mình  thêm  bốn roi nữa cho
          chẵn  mười.  Đã vậy mà  ông  còn  chưa  hạ  lệnh  cho  xuống  để ăn  cơm.  Bảy
          phải  cúi  đến  nửa  đêm  gà  gáy  mới  giật  mình  thức  dậy  lò  mò  xuống  bếp
          bóc cơm nguôi cho đỡ lòng và không quên rủa thẩm thằng bạn bị thương.

                -  Đổ  mắc  ôn,  mắc  dịch  mà  chết  đi!  Mai  mốt  thì  đừng  có  mà  chơi.
          Hở méc,  hở méc.  Ihấy ghét!  Sau nầy mầy chỉ có đi lính Quốc gia Bảo Đại
          thôi,  chứ làm  sao  mà theo  Việt Minh  được.  Việt  Minh phải lì  chớ.  Hừ!

                Ruộng  đổng  không  thiếu  những  trò  chơi  hoang  dã.  Bị  đòn  tuy  có
          đau,  nhưng  sau  đó  ra  tới  ruộng  thì  lại  mắc  chơi,  không  trò  nầy  thì  trò
          kia,  không  chơi  chịu  hổng  thấu.  Sợ  nhất,  mà  cũng  khoái  nhất  trò  chơi
          làm  cung  tên,  trèo  lên  lưng  trâu,  chia  phe  nhau,  hét  trâu  chạy  rồi  bắn
          nhau.  Chơi  riết rồi trâu cũng mê,  cứ chiều chiều là chúng sắp hàng nhìn
          ngó  xem  mấy  chú  mục  đồng  có  trèo  lên  lưng  hét  chạy  nữa  không.  Có
          những  con  trâu  đực  cổ,  hăng  máu  lên  là  đánh  nhau  với  trâu  bạn  luôn.
          Nhìn  nó  cụng  sừng  vào  nhau  “cum”,  “cụp”,  “cốp”  mà  sợ  khiếp  lên  được.
          Sợ  nhưng  khoái,  cứ  vỗ  tay  cổ  vũ  chúng  đánh  nhau  để  học  miếng,  thế
          bổ  sung  cho  những  lúc  vật  nhau  trên  cỏ.  Chơi  đến  ghiền,  đương không
          cũng  nổi  hứng  mở  miệng  bắn  nhau  “bùm”,  “bùm”  cho  đã,  cầm  roi  bắn
          roi,  cầm  cây bắn  cây,  cẩm  gì  bắn  nấy.  Tay không  cũng  đưa vào  nhau  mà
          bắn  “bùm”,  “bùm”.

                Hôm  khác,  cũng  quen  thói bắn,  cu  Bảy và  ông  anh  Ba  của mình  ra
          ruộng  đào  chuột,  bỗng  thấy  mấy  chiếc  máy  bay  Pháp  quần  đảo,  hai  anh
          em  ngứa  nghề,  bèn  bồng  cái  xà-vi(1)  bắt  chuột  đưa  lên  làm  súng  giả  bắn
          “phùm  phùm”,  đạn  giả  kêu  “chí  chụt”(đạn  mồm)  bay  về  phía  hai  chiếc
          máy bay.  Lập  tức  máy bay  Pháp  phản  công,  bắn  liên  tù tì  những loạt  đạn

          1. Xà-vi: một loại bẫy chuột
   16   17   18   19   20   21   22   23   24   25   26