Page 24 - nguoi anh hung chan dat
P. 24
Người anh hùng ch ân đất 25
chuồn chuồn. Biết đi dọn vài cái đám cưới xóm giềng là đã thành chàng
trai cô gái. Người ta, đặc biệt là những ông bà già, cứ coi cẳng coi giò
mấy đứa nhỏ trong những ngày đám tiệc. Công dung ngôn hạnh là đây.
Đàn ông con trai” mười bảy bẻ gãy sừng trâu”, vai nở, lưng rộng, biết
cày, biết cuốc, biết lo toan, biết lễ độ, biết nghĩa xóm tình làng, biết nghe
“quốc sự”, biết “đem thân bảy thước tráng sơn hà” cũng từ đây. Rồi cúng
đình, cúng miễu, cúng chùa. Bao nhiêu thứ làm nên ký ức, tâm hổn lũ trẻ
ngoài chuyện ruộng nương, đổng bái, chòm riềng. Một trời tuổi thơ bịn
rịn chia tay từng cô, từng cậu sau những nụ cười. Và cứ thế, người ta lớn
lên, người ta trưởng thành, người ta để lại cái tuổi đẹp nhất đời người bên
đầm sen, ruộng súng, mùa cấy, mùa gặt và mùa khói đốt đổng cay mắt
gọi nhau...
Một đêm tháng Mười nước nổi, chàng Bảy chống xuồng trên ruộng
đi trể(1) cá lòng tong, cá nhái, không biết động lòng trai trẻ thế nào, hay
ma xui quỷ khiến, Bảy bèn cặp sát chiếc xuồng của mình bên be xuồng
của cô gái hôm nào khoanh tay xin lỗi rồi nhận được 5 đồng xu ăn bánh
và bất thần phùng mang làm gió tắt đèn! Trời đang sáng bỗng tối đen như
mực. Thổi đèn xong, Bảy thở hổn hển, còn cô gái cũng ngồi lặng thinh
như chết ngồi, không nhúc nhích, cục kịch. Vẫn chưa thấy anh chàng Bảy
làm gì. Cô gái bỗng nhớ tới lời hứa làm vợ hôm nào. Chắc là anh ta đang
muốn mình làm vợ ảnh đây. Và cô gái lại ngồi yên không nói năng gì. Chỉ
có hơi thở là bắt đầu dồn dập. Mưa lích rích ngoài trời. Sao vẫn chưa thấy
chàng Bảy động đậy gì. Cô gái nóng lòng chờ đợi. Cá ăn mống trên đồng
kêu lũm tũm. Gió đồng tràng se sẽ từng cơn. Cô gái vẫn chờ. Vậy rồi thật
là tai oái, thật là phũ phàng, anh chàng Bảy bất thần xô mạnh xuồng ra,
chiếc xuồng trôi mỗi lúc một xa trong đêm tháng Mười trừ tịch. Không
ngờ lúc đó, chính cái lúc mà mọi chuyện sắp đâu vào đấy, cái con Bé Ba
oan nghiệt, oan gia kia lại thoáng hiện trong đẩu Bảy. Dường như nó đang
cười, mới tức chứ?
Về đến nhà, chàng Bảy mới đấm đầu, bóp trán, tự trách mình:
- Đồ ngu! Ngươi ta ngồi êm ru mà mình chẳng biết làm gì, chẳng
biết nói gì... Trên trời dưới thế, chưa thấy thằng nào ngu như mình. Tức
thiệt! Nhưng mà con Bé Ba chết tiệt kia, tại sao nó lại mò tới trong đẩu
mình ngay lúc cấp bách ấy chớ? Thiệt là tức đến điên người được.
1. Trể: Một cách bắt cá của người dân Nam bộ.

