Page 25 - nguoi anh hung chan dat
P. 25
26 T rú c Phương
Chẳng biết tâm sự với ai cái chuyện quá “lớn lao” vừa có được, Bảy bèn
mang chuyện nói lại với ông anh Ba của mình.
Ông anh Ba lại gặp ông già tía, nói rằng “Thằng Bảy nó đòi lấy vợ”.
Ba cứ lấy vợ cho nó đi để nó ở nhà với ba má. Còn con, con theo Việt
Minh. Mai mốt con lấy vợ “đời sống mới” sau cũng được. Thật là một
công hai chuyện, vẹn cả đôi đường. Con muốn dừng cuộc hôn nhân mà
má ba đã chọn vài năm...
- Thằng Bảy là thằng Bảy, mầy là mầy. Chuyện của người lớn chứ
không của đám trẻ ranh tụi mầy. Không dừng, không hẹn gì hết. Đi kiếm
thằng Bảy về cho tao!?
- Dạ... - thằng anh Ba của Bảy lấm lét bỏ đi, không dám nhìn lại.
Lúc anh chàng Bảy đang tính “thua keo nầy bày keo khác” với cô
em hàng xóm để đem chiến công mình mà khoe với thiên hạ thì... Hỡi ơi!
Ông già tía lệnh cho Bảy phải cưới vợ vào đẩu năm sau: bước qua 17 tuổi
âm lịch (tính luôn cả tuổi trong bụng mẹ), 16 tuổi Tây! Trời ạ, thiện tai,
thiện tai! Quýnh quáng cầu cứu ông anh Ba, không ngờ lại được nghe ông
anh vỗ vai động viên, giọng thật nham hiểm:
- Thì cưới cho nó xong cũng được chứ sao. Trai lớn lên lấy vợ, gái
lớn lên lấy chồng. Ai cũng phải đi vào con đường đó hết. Thôi chịu đi,
cho ba má vui lòng.
- Sao ba má không cưới cho anh mà cưới cho tui. Năm nay không
phải anh đã hăm hai tuổi rồi đó sao? Không phải anh đã theo ba má đến
coi mắt nhà người ta rồi đó sao?
- Tao à... tao bận việc nước non... Tao muốn bên đàng gái, chỗ ổng
bả đi hỏi, cho tao khấc lại vài năm...
- Ạ, vậy là anh lén ba má đi làm quốc sự phải không? Tui méc!
- Không phải, tại tao lỡ miệng nói để chọc tức thằng em mầy chơi
thôi. Tao chưa được tuổi, ông thầy coi tuổi nói vậy. Thôi, tao có việc phải
đi đây. Cứ nghe lời ba má, sang năm vui cửa vui nhà...
Thất vọng với ông anh Ba, tìm ông anh Hai, Bảy cũng nhận được
lời động viên tương tự. Nản lòng, Bảy chạy đi tìm mấy thằng bạn nối khố
hồi nào của mình. Trời đất, không biết bằng cách nào mà đám tụi nó theo
Việt Minh gần hết. Tìm mãi mới gặp được mấy thằng đã thành anh lính
Cụ Hồ. Chúng nó giảng rằng:

