Page 306 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 306

rồi.  Quả nhiẻn iinh  tính tôi  đã không sai...  Mình  ả,  kề:  cho
       anh  Hai đày  nghe chuyện  chúng  giết  con  mình  như thế nào.
           Trong  mùng  không  có  tiếng trả lời,  chỉ  cỏ tiếng  sut  sịt
       khỏe.  Người  đàn  ông  đẳng  hắng mấy  cái  rồi  kề tiếp  :
           — Chủng đem  nhốt  vọ-  con  tôi  và  hàng  trăm người  vào
       một  trại,  ngoài  rào  mấy  lirọt dày kẽm  gai,  tới  giờ  thì  phát
      cơm  nưỏ-c,  còn  ngoái  ra  thì  hắt  ngồi  xếp hàng  nghe  chúng
      giảng  về phưoTig sách lổ cộng, đả  cộng,  về  quốc sách ấp chiến
      lược.  Chúng  bắt ngồi  im,  ai  ho  hen  cũng  không  cho, con nít
      đái  ỉa  cũng  cấm.  Con  'tôi  song  trong  đòng  rộng  như  chim,
      giờ đem  nhốt  trong  lỏng vậv  biêu sao nỏ  chịu  được.  Nỏ kêu
      la,  giãy giụa  như  một con heo  rừng,  mỗi  lần  như vậy  chủng
      đánh  vợ tôi  bắt  phải  dỗ.  Vợ tỏi  không  dỗ  được  thì  chủng
      bắt  con  tói  đem  đi  nói  là  «đề cho các  quan  chức nhà nirỏ-c
      làm  việc».  Nhiều lần  như vậv,  cho  đến  một  hôm  thì cluing
      bắt  con tối  đi  luôn.  Chúng  nói  với  vợ  tỏi  :  « Chồng  chị  đàu
      mà  khống  lên  đày  học  tập  ?  Chồng  chị thì trốn  trạnh  còng
      việc quốc  gia,  còn chị  thì  bòng con  lẻn  đáy  đề  gây  rối  hả?»
      Nói  t ồi  chúng  đuối  vợ  tói  về, bắt phải  kêu tòi  lèn trinh diện
      mỏi  trả  con.  Vọ* tòi  về  kê lại  cho  tồi  nghe,  hai  vợ  chòng tỏi
      thức suốt  đêm  bàn  tinh  coi  có  cách  gì dem  đựợc  con  về mà
      khỏi  phải  chui  đau  vò  rọ  của  chúng.  Nhưng  thời  thế  như
      vậy  anh  biều  cỏ  cách  gi  bày giò- ?  Sáng  hôm  sau  tôi  nói vói
      vợ  tôi  :  «Mình  nấu  cho  tôi  nòi  com  ăn thiệt  no,  tói  di  đồi
      mạng  con  tòi  đàv».  Vọ-  tỏi  nghe  vậy  thì  khóc  ròng,  nhưng
      cũng  đành cuộn  quằn  ảo  đi  theo  tỏi !
          Bữa  đi hòm  đó  thiệt y  như  một  cuộc đưa  đám vậv.  Tòi
      đi  triró’c mặt  mày rầu rĩ,  vợ tồi  đi  sau  nirờc* mắt như  mưa.
        ’  Ra  tới  trại  chúng  bắt  tôi  liền.  Khổng  nói  không  rang
      chủng  giao cho tôi khầu sủng,  bắt tôi vô lỉnh dân vệ. Tổi thành
      lỉnh  của  chủng như  vậy.  Ớ lính  tôi  tập tành  đủ  các  thỏi hư
      rật  xâu  như  uổng rượu,  đánh  bài.  Tôi  vốn  chẳng  phải  xốu
      xa gì,  ây là  do  sự buôn  rầu mà  ra  thôi.
   301   302   303   304   305   306   307   308   309   310   311