Page 307 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 307
¿ Trong lúc đỏ con tôi đang chết-dan chết mòn ố* nhà, Từ
lủc ỏ’ trại X về, con tôi nhiễm thử bệnh gì mà các phưcrag
thuốc hiệu nghiệm làm bẳng cọ cây Đồng Tháp Muôi không
trị được. Con tôi ngày càng gầy yếu, xanh xao đi không ăn
uống gì đưọ’c. Cứ như vậy cho đến chết. Tôi nghe tin con
tôi chết hôm chủng dẫn tôi đi lùng sục ma quỷ gì trong
lùm trong bụi.
Đựong cầm khầu súng tôi buông rơi xuống đát nói vởi
thẳng chỉ huy: «Thôi tỏi không đi lỉnh nữa. Con tội chết
rồi, tồi không đi linh nữa đâu». Thằng chĩ huy thúc súng
vồ hỏng tôi, tôi cũng nói : « Con tồi chết rồi, các ông không
tin thì về xóm tôi mà hỏi coi. Tỏi tính đồi mạng con tôi,
nhưng giò' thì hai cha con tôi cùng chết ». Chúng giải tôi về
đem nhốt tôi vỏ hầm đá tồi cũng nói hoài như vậy. Chủng
hành hạ tôi đủ điều, tôi chịu khổng nỗi phải tìm cách trốn
đi. Tôi dùng tay khống mà đào một đưcrng hầm sâu tỏi năm
sáu thườc, định thừa cơ chúng đỗi gác mà trốn. Nhưng tôi
không trốn đưọ*c, chủng bắt tôi lại và đảnh tôi tàn tệ anh oi.
Chủng chỉ chuyên dùng cây ba cạnh và đảnh lên cục gù lưng
của tôi. Chủng nối : « May mả mầy ngay lưng lại đưọc, mằv
Met ơn và theo Ngô Tồng Thống». Chủng làm như giỡn
chơi vậy, mà mỗi đêm về tôi ỏi ra từng chẻn máu.
Cuối cùng chắc là chủng muốn giết tối luôn, chủng treo
tôi dưỏi bụng một chiếc trực thăng, cho bav diễu khắp xóm
phát loa đọa nạt những ngưòi khác. Cha sanh mẹ đẻ tới giờ
tồi chưa khi nào chịu cảnh đau đớn kỳ cục quả như vậv.
Ruột gan tôi như lộn tùng phèo lên, giỏ thồi ù ù bên tai tôi
như nghẹt thở. Có lúc tôi mong đưọ*c chết đi cho rồi. Nhưng
cùng lúc tôi thấy căm thù cluing qua sức, mỗi lần muốn lịm
đi tôi lại cựa quậy dữ dội. Tôi tháy mình phải sổng, nợ máu
phải trả bằng máu, rồi cỏ ngày chủng phải trả món nợ nay
của tói thôi. Tôi vùng vây, tuột lần các mối dày, cuộn ngưòị
lại đê tránh gió tạt như roi qiứít vào người tôi. Cuối cung
ngang một bai lầy thằng lái liếng khỉ sà xuống định nhúng

