Page 308 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 308

1







        tôi  xnống  nước  cho  tồi  chết ngộp,  tỏi tuột  ra  được rởt  chúi
        nhủi xuống  bùn.  Khi  cất  lên  thấy mất tôi  chúng  cỏ  quần  lại
        kiếm,  nhưng  đẩt  bùn đẩ che  tôi.  Chủng  xâ đại  liên  bắn,  mav '
        tôi  chỉ  trúng một viên ở bắp  chân  thôi. Cuối  cùng  chúng  bỏ
        đi.  Còn  tỏi  thì  nẳm chết giác  ở  đỏ.  Không  biết  tôi  nằm  như
        vậy  bao  lâu,  khi  tỉnh  dậy trời  từ mùa khồ  rảo  đã  chuyến
        sang mùa  mưa, những  giọt  mưa  đầu  mùa  roi  mát  trên  mặt
        tôi. Tôi  tỉnh  hẳn, bắt đầu  dùng  hai  tay mà bò.  Sau  một  ngàv
        một đêm  tôi  bò tới một xóm gần  nhứt.  Tỏi đó tôi khồng nhớ
        gì  nữa, khổng  nhờ  ai đã  nuôi  tôi,  ai  đưa  tôi  về  nhà.  Nghe
        nói  về tỏi  vợ tôi  không  nhìn ra  tôi,  đến  khi  kêu lên thì mói
        biết.  Tôi  nằm  liệt gần  nửa  năm  mỏi ngồi  dậy  đưọ'c.  Lúc  đó
        là  vào  cuối  năm  năm  chín,  chỉ  mấy thảng  sau thì  mình  làm
        đồng  khỏi...
            Ánh dừng  lại yên  lăng một chút rồi bước ra sân láy cỗ khô
        chất  thêm  vào  đống  un.  Lửa  cháy  cao  ngọn,  tôi nhìn  anh và
        bỗng  thăy  anh  khác hẳn :  tóc  xứng  lên,  mắt  long lanh  ướt,
        mồ  hôi  rịn  ưỏ't  trên  mả,  trên trán.  Cùng  lúc  ấy mùi khỏi
        quyện vói  mùi  cỏ  khô,  mùi  bắp  nướng, và gió  mang  về mùi
        bông  tràm,  mủi  phèn chua,  mùi  nưởc  lành lạnh tạo  nên một
        thứ  mùi  riêng  biệt của  đồng  nưửc,  gọi tôi  nhó' lại những kỷ
        niệm êm đềm của miền quê tôi, của cái  xóm nhỏ nghèo nàn vời
        con  kinh  trưỏc  cửa,  cánh  đồng  sau hè,  hàng  cau  liếp  mía,
        con gà con vịt  quanh  quằn trước  sân.  Lòng  bối rối  tồi  nhìn
        mai người  đàn ông,  và bỗng  thấy người  anh  như  đang chất
        chửa  một  điều  gì,  lờn  lao  va mạnh bạo...
            Trong  mùng tiếng  ngưòi  đàn  bà  nói vọng  ra  :
            — Thôi  đê  anh Hai  nghĩ  mình  à.
            Ngưội  đàn  ỏng  cười giả  lả :
            — Ờ thôi anh Hai nghỉ.  Tôi ở  đây buồn  nên thỉnh thoảng
        gặp  được  ai là  nói  chuyện  quên  thôi.  Thôi  nghỉ  đi  anh Hai,
        nghỉ  rồi  chút  nữa đi...
            Người  đàn  bà  vén  mùng  ngồi  ra  ngoài.  Chị  trông  da
        mặt  đẫ  nhăn, tóc  hoe  nắng,  miệng  cười  khổng  còn  ve tinh

                                                                  301
   303   304   305   306   307   308   309   310   311   312   313