Page 314 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 314
vù vil ỗ’ xa tồi chira kịp chuấn bị gì hết thì 11Ồ đẵ phả tớì,
« rẹ t» liền một loạt đại liên như sét đánh, quýnh quả tồi
phải nằm che cho hai mẹ con. Cung may là không cỏ vỉôn
đạn nào xỏ xàu cả ba chúng tồi. Từ đỏ tỏi không dám rời
khằu sủng nưa, đi đái ỉa gì tôi cũng xách súng theo.
Lan thử hai nó đến, vừa nghe tiếng tôi giương sửng ỉên
là nó đa. bay xẹt qua khỏi rỏi. Tồi ghìm súng nói thầm
«Vòng trỏ' lại đi con. Chỉ cần một phát thỏi là tao đưa đám
măv». Nỏ vòng trỏ’ lại thiệt, đàu đít đâu không tháy chỉ
thay cục tròn vo, tôi không biết đâu cử nhằm ngay bụng nỏ
nồ bừa một phát. Nỏ xà qua khỏi đầu tôi, bay loáng quăng
nhir bị thương vậy, cỏ người nói nó đẵ rò’t. Chắc là nó
không rỏt đâu, nhirng sau đỏ cả bọn chúng nỏ bò chạy đỉ
luôn. Trận đó đối bên thu quân về, chẳng bên nào hư ha©
gì. Tôi nỏi giỡn: «Coi như hiệp đầu đề xưng danh xưng
tánh thối. Biết nhau rồi, hỉệp sau sẽ ăn thua ».
Quả nhiên trận sau tôi bắn chảy nó một chiếc. Cũng
cái kiều như vậy, nhưng tôi bình tĩnh hon, tỉnh trưửc độ
cao, tốc độ của nỏ, tôi nồ một phát nó vọt lên như con cá
lỏc bị đập đầu và nỗ tung trên trời như cải bong bỏng.
Tử đỏ đến nay, tôi cùng du kích ở đây đa bắn
chảv nhiều chiếc như vậy, mỗi lần bắn rót một chiếc, chúng
tôi kè xuồng lôi nó đi diều khắp đồng đập thùng gổ mổ vui
chơi một bữa, rồi hôm sau đem xẳ từng miếng cho bà con
gò nồi gò chảo hoặc làm các thứ dụng cụ linh tinh khác. Nhà
tôi đồ dùng nấu nirỏng làm toàn bằng nhôm của nỏ, thẳng
Chắt con tôi được một chiếc xuồng con thả dưới nưỏc choi.
Một hôm tôi còn « sáng kiến» cho căng một sợi day
cáp ngang đỏng. Cải giống bạỵ mau mà thẳng không mau,
hễ nỏ đụng sọi dâv cáp đó thì rơi tuột vô rừng đổ kềm lại
được. Chúng tôi rình hai ngày thì bắt sống dược một chiếc,
ba thẳng Mỹ đểu lúc bị trói rồi mỏi ngơ ngảc chưa biêu vì
sao nỏ bị bắt.
307

