Page 311 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 311

Tồi  hòi  lẫng  :
                      •— Đường  nầy  cũng  cỏ  nbiều người  qua lại  ?

                      —  Dà,  đầu  tiôn là  một  ngưòi  đi lạc  như anh  vậy.
                      —  Cái  ngiròũ  đã  nói...  À,  anh k l  tiếp  cho  tôi  nghe  đì,
                  trời  cũng  còn  sớm...,

                      —  Dà,  tôi phải kề  chỏ. Cliuvện  có căn có quả,  tôi không
                  kễ  cho  anh  nghe  đoạn sau  này  tôi  cũng không yên  tàm  đâu.
                      Đêm  đỏ  tổi  ngủ một  giấc  thức  dậv  đi  thăm  mấy  luồng
                  câu kỗng  nghe  cỏ  tiếng  chân  người  lội  lộn  xộn.  Nghe  bưởc
                  chân biết  chẳng  phải  là dân  đồng  nước  tôi  bèn  ngòi  rình
                  trong  một bụi  râm  chờ  coi.  Ngưòi  đỏ  lội  vói  dáng vẻ  thiều
                  não,  đi  đôi  ba  bưởc  lại tẻ  một  cải,  mặt.  mày  thì  tải  xanh,
                  râu tóc  xồm  xoàm  trông  đảng  thương  lắm.  Chưa  biêu
                  người ra sao, tôi  đă  vội  chạv ra tỏi  ẵm xốc lấy dìu  vồ  trong
                  nhà  đốt  lửa  cho  anh hơ,  nướng  bắp  cho anh ăn.  Xong  xuôi
                  anh  lên  cơn  sốt run  cầm  cập.  Nhưng  anh  không  chịu nằm,
                  anh  nói vói  tôi  giọng  như  muốn klióc :  «Tôi  cỏ  việc  gấp
                  phải  đi  trong  đêm  nav,  anh  dưa  tôi  đi  được  không  ? ».  Tôi
                  hỏi việc  gì  anh  không  nội,  chỉ  nói  là việc  hệ  trọng  nhất
                  trên  đò’i.  Tồi  nói : «Đã  là  việc  hệ trọng  thì tôi  phải  đưa anh
                  đi  thỏi.  Tổi  mới  ờ tù  ra không  có  xuồng  bọng  gì,  tôi  cổng
                  anh  và  anh đừng  cỏ chết trên lưng  tôi  đó ».  Nói  rồi  tôi  xốc
                  anh  lên  lưng  đi  liền.  Tôi  lội  suốt  đêm,  mình  mấy  ngâm
                  nước  lạnh cứng  như đá. Đến sảng  ra đưa  anh  tỏi  nơi thì tôi
                  lại  lên  com sốt  run  câm  cập.  Tôi nằm mê  man  đến  hai ngày
                  đẻm  mởi  tỉnh.  Đến  đêm  thứ  ba  giữa  khuya,  tôi  chọt  thức
                  giác vl  một  sự  gì  lạ  bên  ngoài.  Tôi vội  nhồm  dậy nghe  có
                  tiếng  chân  người  chạy rầm  rập,  tiếng  súng  nố.
                      —  Đó  là  đêm  đồng khởi ?

                      —  Dà. Tôi vội tốc  dậy  chạy  gặp vài  ba  người hỏi chuyện
                  rồi băng  đồng  lội  về.  Về  chưa  tới  nợi  thì  tháy xỏm tôi  đèn
                  đuôc  cũng  đỏ trời như vậy.  Tôi vội lội bươn  về  nhà,  về chựa

                  304
   306   307   308   309   310   311   312   313   314   315   316