Page 312 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 312
tỏi nhà thì lại Dghe tin YỢ tỏi sanh được đứa con trai thừ
hai. Tôi mừng quả, chạv vô bồng con tôi ỉa lên : « Con oi
®ách mạng đã về rồi, giờ thì con sống với cách mạng ».
Ngay đêm đỏ, tôi vô du kích liền. Tôi xin lãnh một khầu
súng, tôi noi nửa choi nửa thiệt vói anh ấp đội trứửng :
«Cho tôi lãnh một khấu súng đề tôi chiến đău giữ con tôi
coi ». Nhằm ngày vui nên anh ầp đội trưởng cũng rộng rẵi
phát cho tôi một khầu sủng, đó là loại « oảnh tầm sào» dài
nsoẵng như thuở tôi đi lính dân vệ. Nhử lại chuyện đã qua
tôi nói: «Tôi không bao giờ ròi kliầu súng này, nó sống vói
tôi như vợ con tôi vậv ».
Từ cải đêm đỏ xóm nầy trở thành đầu m6ỉ mọi
con đường nổi liền vùng trên vởi các vùng hạ. Tôi
ỉật nguyền không đi chiến đấu xa được, anh em giao
cho việc nhỏ này. Đêm đêm tôi thức gác, và khi có
ngưòi như anh vậy đi ngang đây thì tôi chống xuồng
đưa đi. Tôi nghiệm mỗi lần như vậy là y như hôm
sau có tin mình thẳng trận, đồn Rạch Gốc, Rạch
Me gì đỏ bị hạ. Rồi hòm sau nữa thì chúng lên đây ném bom,
chúng cho rẳng cái xóm nhỏ nầy là nguyên cớ khiến chủng
bị thua...
0 chúng cứ ném đi, tổi thì vẫn đưa cản bộ đi, Hết các
loại khu trục tới cảc loại « ép », chúng tưởng đồng niTỞc mà
quăng một trải hom thì chúng tôi sẽ nồi như cả vậy. Rỏi
chúng còn cho «bừa» B.52 nữa. Cái xóm nhỏ như vày mà
chủng «'bừa » B.52, anh nghĩ coi lạ không. Vậy mà chúng cử
bừa, hết bừa ngang tói bừa dọc, mặt đồng nát như ruộng càv
mà rổt cuộc cải xóm vẫn CÒI1 nguyên. Kê ra trân đầu tiện
'chủng tôi cũng hoảng thiệt đỏ. Trời (htơng yên tĩnh bỗng
nghe cái gi ào ào như dỏng tòi, chưa ai kịp hiều gì thì bom
đẵ tỏi, hàng trăm trái bom nồ nhất loạt như trời long đát
lở. Hết loạt thứ nhất tay tôi ẵm con, tay cầm súng xua vợ
chạv ra đưcrc tỏi công sự ngoài thì loạt thử hai đã đến. Tê*1
305

