Page 313 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 313
đè vợ con xuống, nín hai hoi thở mà bom vẫn chưa riỗ đứt.
Sau đó tôi ngửng lên dòm vô thì không thấy nhà đâu nữa.
Như là gió thôi bay nhà tôi đi vậv. Sợ vợ tôi chưa quen mất
tinh than, tôi vội báo liền cho VỌ’ tôi biết : «Nhà mình trúng
một trái bom ròi. Ấy là sổ rủi của mình chó’ không phải nỏ
tỉnh đuực như vậy đâu ! »
Nhưng rồi từ đó chúng tôi quen dần đi. Lần thứ hai, thử
ba...nhà tôi trúng bom, mỗi lằn cử bữa trưcrc bữa sau ỉà
chúng tôi lại móc đất đắp lại ngôi nhà. Tôi thường đem lời
cha tôi nói lại vói VỌ’ tôi : « Con người ta sinh ra có đủ tay
chân là đễ chống chọi vói mọi tai họa rủi ro. ồng bà .mình
xưa kia tay trắng mà lồm nên cả, còn mình bây giờ đẵ có
cảch mạng...».
Vợ tôi light lời tôi, chẳng bao giờ mở miệng than phiền
một điều gì cả. Cho đến hồi năm ngoái, thấy mặt đát đầy 15
bom rồi mà nhiều gia đình lại con cải đông quả, anh em du
kích mỏi họp lại quyết định : Thôi chúng không cho mình
sống gan nhau nữa thì mình sống riềng ra vậy, ơ đâu cũng
trên đẫt nước mình cỏ chi mà ngại. Nói rồi động viên bà con
dùi sâu vô đồng, tụ năm tủm ba ở chui rúc trong lùm trong
bụi. Xóm làng tự nhiên hiến mất hết, nhưng đêm xuồng ghe
nườm'nượp, cảnh coi sung túc còn gấp năm gấp mưòi trưóv
kia.
Nhưng thẳng Mỹ thiệt nham hiềm hết sức. Sau đỏ chủng
ngưng không bừa B.52 nữa. Một tháng, hai tháng vẫn không
tháy cỏ đựt 13.52 nào. Vọ- tôi nói : «Hay là chúng hết bom
rồi ? ». Tôi vội nói : «Khoan đẵ...thằng Mỹ này trăm mưu
gian ngàn kế độc, chắc rồi nó còn l)ày ra loạt yêu tinh gi
nữa đáy ».
Quả nhiên đến tháng ba thì xiníí hiện cái loại xuồng bay
này, cái giống thiệt )à độc địa, sáng chiều cử rẹt đi rẹt lại
trên đồng, hễ thầy lùm nào bụi nào coi rậm rậm là xả
sủng bẳn liên hòi vô đó. Ngay hôm đầu tiên chủng den
vùng nay, vợ chong tôi bị liền một mẻ hoảng hon. Vừa nghe
306

