Page 137 - tap 2 phan 1
P. 137
hưởng cái hạnh phúc vô biên, bởi vì từ đây cái rào chắn ấy sẽ vĩnh
viễn bị xóa bỏ, hai miền Nam - Bắc sẽ được nối liền, kết thúc một
giai đoạn đầy bi thương trong lịch sử dân tộc. Thế là trên hai mươi
năm xa rời chiến trường xưa thì hôm nay, trong giờ phút đáng ghi
nhớ này, chúng tôi, những chiến sĩ con em miền Nam lại vinh dự
được đặt chân lên mảnh đất thân yêu tham gia vào trận chiến đấu
cuối cùng để giải phóng quê hương sau bao nhiêu năm mong đợi.
Qua khỏi Hiền Lương một đoạn khoảng bảy, tám cây số, trong
bầu không khí trong lành của buổi ban mai, chúng tôi đến một
vùng đất đỏ được biết với những cái tên Cồn Tiên, Dốc Miếu. Úi
chà, cái nơi mà khi còn ở ngoài Bắc tôi từng nghe nói tới những
trận pháo kích ác liệt ngày và đêm mà sao hôm nay nó lại yên ắng
thanh bình đến thế, một không khí thanh bình vô cùng quý báu
có được sau những ngày tháng bom đạn tàn khốc trên mảnh đất
cằn cỗi này. Ước sao chiến tranh sẽ không bao giờ trở lại để bà con
nơi đây luôn được sống dưới bầu trời yên vui, khỏi phải một lần
nữa đổ xương đổ máu!
Vào khoảng gần trưa thì chúng tôi đến chợ Đông Hà. Đây rồi,
cái nơi mà mấy năm trước nhìn thấy nét chữ mờ mờ trên các trụ
cây số từng khiến mình nhớ da diết, nhớ đến nao lòng. Hôm nay
thì đến tận nơi rồi chớ đâu còn là ước mơ! Đặt chân lên một khu
vực chợ búa của miền Nam, mọi thứ đều khác lạ. Tất cả chúng tôi
đều thích thú và bất giác thốt lên tiếng “ồ” khi lần đầu tiên nhìn
thấy những cô gái mặc quần áo màu mè sặc sỡ, thong dong chạy
trên những chiếc xe Honda đủ loại, thứ xe mà cánh lính tráng
chúng tôi thường nghe nói và rất hâm mộ nhưng chưa một lần
được thấy.
Đoàn xe tiếp tục chạy đến xế chiều thì tới thành phố Huế, một
địa danh mà trước kia tôi cũng chỉ có thể nhìn thấy bằng các chữ
Nối lại đôi bờ 391

