Page 138 - tap 2 phan 1
P. 138
viết trên các trụ cây số, bây giờ thì tôi đã thực sự đặt chân đến.
Nhanh thật, sáng tới Đông Hà, chiều lại tới Huế, rồi mai mốt sẽ
tới Đà Nẵng, Quy Nhơn? Càng nghĩ càng nôn! Nơi đây tôi nhận
thấy một không khí thật thanh bình, nhiều cô gái mặc đồ bộ ra
đứng trước cửa an nhiên đưa mắt dõi theo từng đoàn xe quân sự
chở đầy lính “Bắc Việt” đang lần lượt lướt qua, không chút gì tỏ ra
e dè sợ sệt. Tưởng chừng như thành phố này đã được giải phóng
thật là lâu lắm rồi chớ không phải chỉ mới ngày một ngày hai
trước đây trong cảnh hỗn loạn khi lính Việt Nam Cộng hòa tháo
chạy. Điều này chứng tỏ tình hình mọi mặt đã đi vào ổn định,
lòng dân đã được yên. Lại là một thắng lợi nữa của cách mạng sau
chiến thắng quân sự. Cuối ngày, chúng tôi được bố trí nghỉ đêm
trong các nhà kho của sân bay Phú Bài, không khí rất nóng bức.
Ngày hôm sau, mới tờ mờ sáng chúng tôi đã tranh thủ lên
đường. Đến đèo Hải Vân xe bò chậm chạp bởi dốc thì dài cả chục
cây số, qua nhiều khúc quanh co mà tài xế lại chưa quen đường.
Đến đỉnh đèo thì đoàn xe dừng lại để mọi người nghỉ xả hơi, đồng
thời cũng để cho xe nguội máy. Nhưng khi rời xe nhìn xuống dưới
suối ven đèo, tôi bỗng giật mình khi thấy mấy xác lính đang nằm
phơi mình dưới nắng, không che không đậy, cũng không biết chết
từ bao giờ mà vẫn chưa được chôn? Phải chăng đây là số tàn quân
lẩn trốn trong rừng chịu đói chịu khát hết nổi mới mò ra tìm cơm
ăn nước uống rồi chết luôn dưới đó? Và đây cũng là lần đầu tiên
sau mấy mươi năm tôi lại tận mắt nhìn thấy những người lính
chết trận. Tôi không khỏi ngậm ngùi khi nghĩ tới số phận của
những người lính Việt Nam Cộng hòa đang chết bờ chết bụi. Cho
dù họ là người của một quân đội được đế quốc Mỹ trang bị từ đầu
đến chân nhưng họ vẫn là người Việt Nam, những đứa con của
miền Nam thân yêu, và biết đâu trong hàng ngũ của họ lại cũng
có các con cháu thuộc dòng họ mình, hoặc các con em của biết
392 Nguyễn Long Trảo

