Page 145 - tap 2 phan 1
P. 145
Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vào mười một
giờ rưỡi ngày 30-4-1975 cũng chỉ vẻn vẹn có một ngày rưỡi, thì tại
Xuân Lộc này, trên một địa bàn nhỏ hẹp mà trận chiến đã kéo dài
suốt mười hai ngày đêm từ ngày 09 đến ngày 21-4-1975, với một
lực lượng quân đội và các loại vũ khí, khí tài như đã kể trên, đủ
thấy tính chất ác liệt trong việc giành đi giật lại từng tấc đất giữa ta
và địch là đến cỡ nào. Trong trận quyết chiến này, trong số những
chiến sĩ anh hùng của chúng ta, những người không quản ngại hy
sinh xương máu để phá tung cánh cửa thép Xuân Lộc, góp phần
quan trọng vào việc cô lập và tiến tới giải phóng toàn bộ thành
phố Sài Gòn, không biết đã có bao nhiêu người con thân yêu của
Tổ quốc phải vĩnh viễn nằm xuống? Cho đến ngày hôm nay thì
cuộc chiến đã là câu chuyện của trên bốn mươi năm trước, nhưng
phải chăng tất cả các liệt sĩ đều đã được xác định danh tánh để
rồi có một nơi yên nghỉ trong nghĩa trang bên cạnh các đồng chí,
đồng đội của mình, hoặc chí ít cũng để cho gia đình, vợ con được
hưởng các chính sách đền ơn đáp nghĩa thỏa đáng? Thiết nghĩ đó
là điều không dễ, và Nhân dân ta, Tổ quốc ta cũng chắc chắn đang
còn mang món nợ chưa trả hết.
Sau đây là một đoạn văn trích trong hồi ký của Thượng tướng
Trần Văn Trà, người chỉ huy trực tiếp của trận đánh Xuân Lộc:
Xuân Lộc những ngày cuối cùng của chiến tranh đã bị tàn phá
nặng nề, thị trấn không còn một ngôi nhà nguyên vẹn, thế mà
hôm nay rừng cao su đã bạt ngàn, vườn cà phê, cây ăn trái
đơm hoa kết quả đua sắc cả một vùng, thị trấn nhà cửa san
sát khang trang, một cuộc sống mới đang vươn lên. Cuộc sống
hòa bình hạnh phúc hôm nay là trên cơ sở của sự hy sinh cao cả
của biết bao đồng bào, đồng chí. Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí
Minh hôm nay đang chuyển mình mạnh mẽ với những cơ sở vật
chất hầu như còn nguyên vẹn là có sự đóng góp to lớn của biết
Nối lại đôi bờ 399

