Page 90 - tap 2 phan 1
P. 90
tặng một gói kẹo lạc và cân bột sắn dây, với lời giải thích rằng
“kẹo lạc” là đã đi lạc quá lâu, mãi mấy chục năm sau mới tìm trở
lại xã Hoàng Long, còn bột sắn dây là loại dây “đặc ruột”, nói lên
mối tình bền chặt lâu dài giữa con người với con người. Không
biết trong câu nói đó có hàm ý gì là hờn trách hay không, nhưng
riêng bản thân tôi thì thật sự cảm kích vì tình quân dân đậm đà
không thay đổi, vì mối quan hệ tình cảm chân thành giữa những
con người của hai miền Nam Bắc. Cuộc tái ngộ đầy nghĩa tình
này đã được các anh em họ hàng nhà cậu Ninh cho là thật sự hy
hữu, mà bản thân tôi cũng thế, bởi cho rằng với độ dài của thời
gian trên nửa thế kỷ bặt vô âm tín trong chiến tranh, lại cách biệt
hai miền Nam Bắc, mà ngày nay còn có dịp gặp lại thì quả thật nó
ly kỳ và xúc động chẳng kém gì những câu chuyện trong chương
trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” từng chiếu trên Đài Truyền
hình Việt Nam.
Trở lại câu chuyện của năm mươi hai năm trước.
Ngày hôm ấy, sau khi từ biệt hai anh em, tôi đạp xe về hướng
Nghệ An, gặp trời nắng gắt, gió ngược thổi mạnh, một vòng đạp
xe là một vòng gắng sức. Đang mệt và khát khô cả họng bỗng
gặp một quán nước chè xanh bên đường. Thú thật lúc đó còn
mừng hơn là được vào một nhà ai đó sang trọng, bởi ngay tức
khắc đã tránh được cái nắng trưa hè khi ngồi dưới mái che đơn
sơ của bà hàng quán, trong lúc bốn bên gió vẫn thổi lồng lộng,
lại còn được nhâm nhi từng ngụm từng ngụm nước chè xanh
thấm ngọt đến tận ruột tận gan, tay phe phẩy chiếc quạt nan,
những giọt mồ hôi mới đây còn bám đầy lưng bỗng chốc khô
nhanh dưới làn gió mát.
Đến phà Ghép gió càng mạnh, dắt xe xuống phà mà bị thổi
bạt liêu xiêu, phà đang sang sông mà tưởng như đang bị chặn
344 Nguyễn Long Trảo

