Page 91 - tap 2 phan 1
P. 91
đứng giữa dòng, phải thật là lâu mới cập được bến. Rồi tôi lại đạp
xe ngang qua thị xã Vinh, một trung tâm của tỉnh mà rất nhiều
nhà cửa phố xá còn lợp bằng lá, đã từng mấy lần bén lửa khi có
những cơn gió Lào khô nóng thổi về.
Qua khỏi thị xã Vinh là đến nơi trú đóng của Trung đoàn
bộ E290 tại chân núi Quyết, gần phà Bến Thủy nối hai bờ của
sông Lam với dòng nước xanh biếc, đúng như tên gọi của nó.
Qua báo cáo của đơn vị thì rất mừng là không có đài radar nào
bị đánh hỏng. Tôi cũng muốn leo lên đỉnh núi Quyết để kiểm
tra trực tiếp đài radar đang đặt trên ấy nhưng ngại vì phải trèo
lên nhiều bậc núi cao, hơn nữa nhìn lên vẫn thấy nó đang hoạt
động, ăng-ten vẫn quay đều, chắc là chẳng có hư hỏng gì đáng
kể, nên lại thôi. Nhưng sau khi rời khỏi đơn vị lại giật mình về
tính đại khái của mình, bởi nếu cái radar đó mà có gì trục trặc,
họ lại phản ảnh về Cục là nào có thấy mặt mũi tôi đến kiểm tra
thì thật là tai họa.
Hôm sau tôi vào đến Hà Tĩnh, kiểm tra đài radar 406 loại do
Trung Quốc chi viện. Đây là loại radar có kết cấu khá đơn giản,
với dàn ăng-ten dềnh dàng rất khó ngụy trang, nhưng được cái là
có tầm phát hiện rất xa. Qua kiểm tra thực tế thì chỉ có vài hỏng
hóc không đáng kể trên lưới phản xạ của ăng-ten. Còn nhớ ở đây
có nuôi một con chó khá khôn, quen với sinh hoạt của lính, bởi
mỗi khi nghe tiếng kẻng báo động thì nó tức khắc nhảy tót xuống
hầm trú ẩn, còn khi báo an thì nó lại thủng thẳng đi lên.
Dọc theo đường đi về hướng Nam vẫn còn nhiều trụ cây số
không biết được xây từ lúc nào mà chữ nghĩa chỉ thấy mờ mờ,
nhưng vẫn còn đọc được là cách “Đông Hà... km”, cách “Huế...
km”. Cứ mỗi lần đi qua một trụ cây số như thế là mỗi lần trong
lòng tôi, một người con của miền Nam đã xa quê hương gần chục
Nối lại đôi bờ 345

